Hiển thị các bài đăng có nhãn nhất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhất. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Thư tình: Yêu em nhất nhé anh

Thứ Năm, 07/02/2013, 08:23 AM (GMT+7)Sự kiện: Thư tình cho anh! Anh không thể bỏ vợ vì nghĩa, vì con trong khi đó em chẳng có gì cả ngoài tình yêu.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Em gửi anh giọt lệ buồn ứa máu
Cuộc tình buồn nhiều cay dắng lắm anh ơi
Khóc thương anh em khóc một đời buồn
Thương tình em tấm thân gầy tàn tạ.

Năm nay em 25 tuổi, 25 chờ đợi và xa cách, chúng ta hai địa đầu của tổ quốc, 2 thế giới, 2 số phận, nhưng cùng chung một kiếp người. Gặp nhau và quen nhau cũng là do duyên phận mà có. Thật bất ngờ em lại quen anh trong trường hợp như thế và xa anh trong lúc mọi vật vẫn đang xoay chuyển trước mắt em. Anh hãy coi đây là kết cục của Dốc Tình cũng được, hay coi là bản nhạc không lời của một chàng trai chơi tube-amlifier và một  cô gái quê gốc Bắc cũng được, nói tóm lại đây là bản kết của một chuyện tình có thật. Em yêu anh và anh yêu em, chúng ta không đến được với nhau không phải vì em không yêu anh cũng không phải anh không còn yêu em nữa mà chúng ta chia tay trong một trường hợp tồi tệ. Đó là cuộc tình tay ba giữa một người đàn ông  và 2 người đàn bà. Anh không thể bỏ vợ vì nghĩa, vì con trong khi đó em chẳng có gì cả ngoài tình yêu. Nhưng cuộc đời cũng công bằng cho tình yêu em dành cho anh, em có được trái tim anh và có được một linh hồn bé nhỏ đang lớn dần. 

Em nghĩ cuộc sống không khó khăn như khi em còn độc thân, em có nghị lực với cuộc sống, mặc dù những giọt nước mắt có thể không bao giờ khô trên gò má nhưng tinh thần và tình yêu cuộc sống của em không bao giờ nguôi nhờ linh hồn bé nhỏ ấy. Em đã xác định được cuộc sống của mình, em không còn yếu mềm trước số phận, em tìm được chân lý của cuộc sống và em đang cố gắng hoàn thành tâm nguyện của mình. Từ nay chấm dứt T và một Thiên Tuyền vui vẻ hồn nhiên bên Dốc Tình khi được người tình quỳ xuống trao nhẫn cầu hôn. Những khoảnh khắc chỉ còn là trí nhớ và hoài niệm, sẽ không còn những chiều đạp xe đạp đôi bên Hồ Xuân Hương, không còn được dắt tay đi dạo bên bờ biển Vũng Tàu trong lành, và thưởng thức ẩm thực biển tuyệt vời, những món quà lưu niệm, những tấm hình khoe dáng, những ly cà phê Sài Gòn, những bát bún phở Hà Nội mà phải xếp hàng dài chờ đợi... Tất cả chỉ còn là hoài niệm về một thời xa lắm. Em không hối hận khi gặp anh và không bao giờ quên những kỷ niệm thật hạnh phúc bên anh, với em nó như một giấc mơ, một giấc mơ tuyệt vời mà chỉ có người phụ nữ nào may mắn mới có được. Em thực sự cảm thấy rất hạnh phúc mãn nguyện, trong cuộc đời của em lại có những giây phút được như bà hoàng vậy. Anh nói đúng "chúng ta đã lên một cung bậc khác rất cao rồi mà chỉ anh và em mới có được", em rất muốn hét thật lớn với anh rằng em rất muốn làm vợ của anh T., em yêu anh mãi mãi. Kiếp sau em phải làm vợ anh mới được, anh hãy đợi em nhé.

 

Em tìm được chân lý của cuộc sống và em đang cố gắng hoàn thành tâm nguyện của mình (Ảnh minh họa)

Em muốn nói với anh rất nhiều nhưng không chữ nào viết hết được tình cảm em dành cho anh, bây giờ em phải chấp nhận sự thật là xa anh mãi mãi nhưng em không bao giờ quên anh và em cũng không bao giờ xuất hiện để phá vỡ hạnh phúc gia đình anh. Em ra đi vì em yêu anh, em muốn làm những gì tốt đẹp nhất cho anh khi em còn hơi thở trên cõi đời này. Anh phải hứa với em rằng sẽ sống hạnh phúc, không được phụ bạc vợ anh, phụ lòng con anh, em luôn chúc anh bình an và khỏe mạnh, thành đạt.

Em không đòi hỏi anh bất cứ điều gì, anh thừa biết bản chất của em rồi, anh cứ yên tâm công tác em sẽ sống cho ra một con người và nếu còn gặp lại anh, chúng ta sẽ là đối tác hoặc là đồng nghiệp anh nhé.

Em sẽ có trách nhiệm với con em, nuôi nó trưởng thành. Em có điều này muốn nhắc lại cho anh biết để anh đỡ đau buồn khi em ra đi trong khi đứa bé vẫn còn là giọt máu như thế này. "Số phận của em đã an bài, em không bao giờ lấy được người em yêu, mà em sẽ phải lấy người em không yêu!". Anh vẫn nói với em  là "khi mình không thể thay đổi được điều gì theo ý mình nữa thì hãy tin vào thần linh mà", đó là số phận.

Anh hãy coi những lời cuối này là một phần từ trái tim em, mỗi khi buồn hay nhớ em anh hãy lấy ra đọc. Xin anh đừng gọi điện cho em vì tinh yêu không có lời đâu, em sẽ làm những chuyện dại dột đấy, và vì em còn rất yêu anh. Anh nhé, kiếp sau anh và em sẽ làm vợ chồng nhé, chúng ta hãy xin thượng đế cho chúng ta được sinh ra cùng nhau lớn lên cùng nhau và được yêu thương nhau, kiếp này em sẽ tu nhân tích đức để kiếp sau em được gặp anh. Anh hãy nói yêu em sau khi đọc thư anh nhé, yêu em nhất nhé anh T.

Em yêu anh, ngàn lần yêu anh. Hôn anh!

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu

Thứ Hai, 07/01/2013, 07:26 AM (GMT+7)Sự kiện: Những câu chuyện tình yêu cảm động nhất Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.

Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.

Cô - một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải ao ước. Cô có những mơ ước từ nhỏ và cô đang dần hoàn thành nó, chỉ có một điều không nằm trong dự định của cô đó là cô đã yêu anh. Tình yêu đến thật nhanh chóng làm cho con người ta không nhận ra mình đang yêu, và cô cũng vậy, chỉ biết rằng khi xa anh, khi lâu lâu không thấy giọng nói của anh là cô lại thấy buồn buồn, nhớ nhớ…

Tình yêu của họ cứ thế mà lớn dần trong trường trung học, anh rất chiều cô và cô cũng biết điều đó. Chính vì vậy giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuyện cãi vã nào to tát cả.

Sắp hết năm cuối trung học, anh chọn cho mình một trường đại học kĩ thuật để thi vào, và tất nhiên là người miền bắc anh sẽ chọn một trường kĩ thuật ở Hà Nội… Anh nghĩ vậy, anh hỏi cô sẽ chọn thi trường nào? Và thật bất ngờ khi cô nói cô sẽ thi một trường kinh tế ở khu vực miền trung, và trường đó ở tận trong Đà Nẵng. Anh buồn ra mặt nhưng vẫn thói quen chiều chuộng nên anh giữ lại tâm trạng và chúc cô thi tốt. Còn cô, vẫn vẻ mạnh mẽ và tươi cười “Thế nhé, anh ở miền bắc, em miền trung... thử xem ai giữ được tình yêu này nhé”. Cô suy nghĩ đơn giản khi chọn trường “con gái nên học kinh tế”, bố mẹ cũng hỏi cô sao không thi một trường kinh tế ở Hà Nội mà lại vào hẳn miền trung như vậy? Cô chỉ nhoẻn miệng rồi cười phá lên “tại vì con muốn bay bổng và xem xa bố mẹ con có tự lo được cuộc sống cho mình không, con trưởng thành rồi mà"... Và thế là họ thi đậu, cả hai sẽ đi học đại học ở hai vùng xa nhau lắm.

Trước ngày đi nhập học, anh và cô nói chuyện thật nhiều, lần đầu tiên họ nắm tay, lần đầu họ trao nhau nụ hôn ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh yêu cô thật nhiều... còn cô chỉ khẽ gật đầu, cô không muốn nói những câu tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng không phải ngoại lệ. Có chăng cô chỉ nói những câu ấy với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư…Chính vì vậy đã nhiều lần anh thất vọng, anh buồn vì cô không đáp lại một câu nói yêu thương nào cả. Nhưng anh biết cô yêu anh rất nhiều, vì vậy anh tự động viên mình “không nói cũng không sao, miễn là em yêu mình là đủ"…

Trong suốt thời gian học đại học, họ gọi điện, nhắn tin cho nhau… gặp nhau trong những ngày lễ mà cả hai đều về quê. Đến sinh nhật cô, sinh nhật anh, noel, valentine… cũng chỉ là những tin nhắn yêu thương và những món quà gửi qua bưu điện. Nhưng chính vì đơn giản như thế, ngọt ngào như thế mà tình yêu trong sáng của họ bền lâu. Cả cô và anh không cho phép mình có thêm một mối quan hệ phức tạp nào khác, họ chỉ biết cố gắng học để ra trường và được gần nhau. Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ… sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận (Ảnh minh họa)

Rồi một ngày đầu năm thứ 4 đại học, anh bất ngờ xuất hiện ở cổng trường ĐH của cô, anh ôm cô một cái làm cô ngượng ngùng với đám bạn và phải đẩy mạnh anh ra. Cô mừng lắm, nhưng ngạc nhiên vì sao anh lại vào thăm mình trong khi việc học của anh còn bộn bề ở Hà Nội. Cả đêm hôm đó họ nói chuyện thật nhiều… và tất nhiên anh vẫn luôn nói anh yêu cô. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học bên Úc để hoàn thành mong muốn của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò cô thật nhiều, cô chỉ ôm anh và khóc. Lần đầu tiên trong đời cô khóc vì một người con trai, và cũng là lần đầu tiên cô nói với anh “Em sẽ đợi anh”. Cô bắt anh hứa, tối nào anh cũng phải hát ru cô ngủ, mỗi ngày một bài, một điệu khác nhau. Anh cũng ra một điều kiện với cô, mỗi tối anh gọi cho cô, cô chỉ làm một việc là nhấc máy và nghe, không được hỏi, không được bắt anh nói thêm gì ngoài việc hát cho cô. Cô đồng ý.

Vài ngày sau đó, cô nhận được điện thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc rồi và anh sẽ thực hiện lời hứa. Tối hôm đó anh hát ru cô bằng bản tình ca mà Quang Dũng vẫn hát. Bài hát quen thuộc thế mà sao cô nghe hôm nay thấy lạ và hay đến thế, và vậy nên cô ngủ lúc nào không biết nữa. Rồi những ngày sau đó anh cứ ru cô ngủ mỗi tối, và không quên nói một câu anh yêu em khi kết thúc. Ở đầu dây bên này cô cũng giữ lời hứa với anh sẽ không hỏi han gì khi anh gọi điện thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin…

Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, cô nhận luận văn tốt nghiệp. Đối với một sinh viên ưu tú như cô thì làm luận văn tốt nghiệp chỉ mất 2/3 thời gian cho phép vì vậy cô có nhiều thời gian hơn, cô muốn về thăm bố mẹ anh... Nhưng khi cô đến, cổng nhà anh nhiều lá vàng rụng, hai cánh cổng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như không có ai lau chùi đến chúng, cô hoang mang… Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ thấy họ nói cách đây 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuyện gì không biết nữa nhưng họ đã chuyển nhà từ ngày ấy.

Cô càng lo lắng và không hiểu sao anh không nói với mình… Tối đó, cô đã hỏi anh lí do sao có chuyện như vậy mà anh không nói với cô… anh không trả lời mà chỉ cúp máy một cái "Phụp"… Cô giận lắm, cô bực, cô nóng tính. Tối hôm sau cô lại hỏi “Hay anh chán em rồi?” cũng không gì khác ngoài tiếng "phụp"…rồi những ngày sau đó cũng vậy. Anh tắt máy nhanh đến nỗi câu nói của cô “chúng mình chia tay nhé”... anh cũng không thèm trả lời. Cô thực sự quá bức xúc, quá bực và không hiểu sao anh lại bỏ cô với bao hứa hẹn như vậy, dù tối nào anh cũng vẫn hát ru cô ngủ, vẫn giọng anh trầm trầm hát nhưng không bao giờ trả lời cô, chắc anh đang thực hiện lời hứa “cô không được hỏi gì khi anh gọi điện hát ru cho cô ngủ”. Nhưng không chấp nhận mãi thế được, cô phải tìm bố mẹ của anh để nói với họ cho anh một trận vì dám làm cô bực, với lại cô cũng muốn gặp họ, hỏi han họ vì đã lâu lắm cô không thăm họ rồi. Cô trở về quê và hỏi công an địa phương nơi gia đình anh đã sống ngày trước, họ nói cho cô biết gia đình anh đã chuyển vào Đà Nẵng ( Số nhà…,đường…). Cô ngạc nhiên và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuyển vào chỗ mình học, sao mà anh giấu kín thế, chắc làm mình ngạc nhiên đây! Nhưng dù sao việc quan trọng nhất là cô sẽ đến thăm họ sớm nhất. Tối đó cô không hỏi anh gì hết...

Cô trở lại Đà Nẵng vào một chiều trời không nắng, âm u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái cổng nhà mới của anh trang trí thật lạ, một cái vòm có thiết kế kiểu Hàn Quốc, xung quanh có dây leo… Cô bước hồ hởi qua cánh cổng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ gầy đi nhiều thế, ánh mắt nhạt nhòa. Cô bước nhanh vào nhà anh, chiếu thẳng vào mắt cô là tấm ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuyện đến với cô quá bất ngờ, tay cô rã rời, cô đánh rơi cả đồ biếu mà cô đã chuẩn bị trước khi đến đây. Cô như chết lặng, cô òa khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều đến thế, dường như cô đã hiểu được một chuyện gì đó. Cô lịm đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy, mẹ anh đang ngồi bên...

- Cháu tỉnh rồi à, thằng Thuận nhà bác chắc sẽ làm cháu buồn lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cuối và đã mất cách đây 3 tháng. Trước khi nó ra đi, tâm nguyện lớn nhất của nó là mọi người đừng nói cho cháu biết, nó sợ cháu buồn. Nó muốn được yên nghỉ ở nghĩa trang gần trường đại học của cháu, vì vậy cả gia đình bác đã chuyển vào đây để chăm chút mộ phần cho nó. Nó yêu cháu nhiều lắm, trước đó nó đã hát suốt cả tuần để thu âm gần 200 bài hát rồi thuê 1 hãng truyền thông mỗi tối gọi điện cho cháu bằng số điện thoại bên Úc và phát từng bài hát đó.

… Bây giờ cô đã hiểu tất cả, vì cô, anh vì cô mà đã làm mọi thứ, động viên cô suốt thời gian ấy. Sẽ khổ đau hơn nếu cô biết chuyện này muộn hơn nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy nuối tiếc, buồn sâu lắng. Vì sao cô không dành thời gian cho anh nhiều hơn, vì sao cô phải đi xa để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình… Có phải cô có một chút gì bất cần. Ôi mọi thứ đang loạn lên trong đầu cô, nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận…

Cô chưa bao giờ nói "Em yêu anh"!

P/s: Hãy yêu thật lòng và hết mình khi ta còn nhau.

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.