Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.
Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.
Cô - một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải ao ước. Cô có những mơ ước từ nhỏ và cô đang dần hoàn thành nó, chỉ có một điều không nằm trong dự định của cô đó là cô đã yêu anh. Tình yêu đến thật nhanh chóng làm cho con người ta không nhận ra mình đang yêu, và cô cũng vậy, chỉ biết rằng khi xa anh, khi lâu lâu không thấy giọng nói của anh là cô lại thấy buồn buồn, nhớ nhớ…
Tình yêu của họ cứ thế mà lớn dần trong trường trung học, anh rất chiều cô và cô cũng biết điều đó. Chính vì vậy giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuyện cãi vã nào to tát cả.
Sắp hết năm cuối trung học, anh chọn cho mình một trường đại học kĩ thuật để thi vào, và tất nhiên là người miền bắc anh sẽ chọn một trường kĩ thuật ở Hà Nội… Anh nghĩ vậy, anh hỏi cô sẽ chọn thi trường nào? Và thật bất ngờ khi cô nói cô sẽ thi một trường kinh tế ở khu vực miền trung, và trường đó ở tận trong Đà Nẵng. Anh buồn ra mặt nhưng vẫn thói quen chiều chuộng nên anh giữ lại tâm trạng và chúc cô thi tốt. Còn cô, vẫn vẻ mạnh mẽ và tươi cười “Thế nhé, anh ở miền bắc, em miền trung... thử xem ai giữ được tình yêu này nhé”. Cô suy nghĩ đơn giản khi chọn trường “con gái nên học kinh tế”, bố mẹ cũng hỏi cô sao không thi một trường kinh tế ở Hà Nội mà lại vào hẳn miền trung như vậy? Cô chỉ nhoẻn miệng rồi cười phá lên “tại vì con muốn bay bổng và xem xa bố mẹ con có tự lo được cuộc sống cho mình không, con trưởng thành rồi mà"... Và thế là họ thi đậu, cả hai sẽ đi học đại học ở hai vùng xa nhau lắm.
Trước ngày đi nhập học, anh và cô nói chuyện thật nhiều, lần đầu tiên họ nắm tay, lần đầu họ trao nhau nụ hôn ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh yêu cô thật nhiều... còn cô chỉ khẽ gật đầu, cô không muốn nói những câu tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng không phải ngoại lệ. Có chăng cô chỉ nói những câu ấy với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư…Chính vì vậy đã nhiều lần anh thất vọng, anh buồn vì cô không đáp lại một câu nói yêu thương nào cả. Nhưng anh biết cô yêu anh rất nhiều, vì vậy anh tự động viên mình “không nói cũng không sao, miễn là em yêu mình là đủ"…
Trong suốt thời gian học đại học, họ gọi điện, nhắn tin cho nhau… gặp nhau trong những ngày lễ mà cả hai đều về quê. Đến sinh nhật cô, sinh nhật anh, noel, valentine… cũng chỉ là những tin nhắn yêu thương và những món quà gửi qua bưu điện. Nhưng chính vì đơn giản như thế, ngọt ngào như thế mà tình yêu trong sáng của họ bền lâu. Cả cô và anh không cho phép mình có thêm một mối quan hệ phức tạp nào khác, họ chỉ biết cố gắng học để ra trường và được gần nhau. Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ… sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.
Nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận (Ảnh minh họa)Rồi một ngày đầu năm thứ 4 đại học, anh bất ngờ xuất hiện ở cổng trường ĐH của cô, anh ôm cô một cái làm cô ngượng ngùng với đám bạn và phải đẩy mạnh anh ra. Cô mừng lắm, nhưng ngạc nhiên vì sao anh lại vào thăm mình trong khi việc học của anh còn bộn bề ở Hà Nội. Cả đêm hôm đó họ nói chuyện thật nhiều… và tất nhiên anh vẫn luôn nói anh yêu cô. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học bên Úc để hoàn thành mong muốn của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò cô thật nhiều, cô chỉ ôm anh và khóc. Lần đầu tiên trong đời cô khóc vì một người con trai, và cũng là lần đầu tiên cô nói với anh “Em sẽ đợi anh”. Cô bắt anh hứa, tối nào anh cũng phải hát ru cô ngủ, mỗi ngày một bài, một điệu khác nhau. Anh cũng ra một điều kiện với cô, mỗi tối anh gọi cho cô, cô chỉ làm một việc là nhấc máy và nghe, không được hỏi, không được bắt anh nói thêm gì ngoài việc hát cho cô. Cô đồng ý.
Vài ngày sau đó, cô nhận được điện thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc rồi và anh sẽ thực hiện lời hứa. Tối hôm đó anh hát ru cô bằng bản tình ca mà Quang Dũng vẫn hát. Bài hát quen thuộc thế mà sao cô nghe hôm nay thấy lạ và hay đến thế, và vậy nên cô ngủ lúc nào không biết nữa. Rồi những ngày sau đó anh cứ ru cô ngủ mỗi tối, và không quên nói một câu anh yêu em khi kết thúc. Ở đầu dây bên này cô cũng giữ lời hứa với anh sẽ không hỏi han gì khi anh gọi điện thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin…
Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, cô nhận luận văn tốt nghiệp. Đối với một sinh viên ưu tú như cô thì làm luận văn tốt nghiệp chỉ mất 2/3 thời gian cho phép vì vậy cô có nhiều thời gian hơn, cô muốn về thăm bố mẹ anh... Nhưng khi cô đến, cổng nhà anh nhiều lá vàng rụng, hai cánh cổng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như không có ai lau chùi đến chúng, cô hoang mang… Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ thấy họ nói cách đây 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuyện gì không biết nữa nhưng họ đã chuyển nhà từ ngày ấy.
Cô càng lo lắng và không hiểu sao anh không nói với mình… Tối đó, cô đã hỏi anh lí do sao có chuyện như vậy mà anh không nói với cô… anh không trả lời mà chỉ cúp máy một cái "Phụp"… Cô giận lắm, cô bực, cô nóng tính. Tối hôm sau cô lại hỏi “Hay anh chán em rồi?” cũng không gì khác ngoài tiếng "phụp"…rồi những ngày sau đó cũng vậy. Anh tắt máy nhanh đến nỗi câu nói của cô “chúng mình chia tay nhé”... anh cũng không thèm trả lời. Cô thực sự quá bức xúc, quá bực và không hiểu sao anh lại bỏ cô với bao hứa hẹn như vậy, dù tối nào anh cũng vẫn hát ru cô ngủ, vẫn giọng anh trầm trầm hát nhưng không bao giờ trả lời cô, chắc anh đang thực hiện lời hứa “cô không được hỏi gì khi anh gọi điện hát ru cho cô ngủ”. Nhưng không chấp nhận mãi thế được, cô phải tìm bố mẹ của anh để nói với họ cho anh một trận vì dám làm cô bực, với lại cô cũng muốn gặp họ, hỏi han họ vì đã lâu lắm cô không thăm họ rồi. Cô trở về quê và hỏi công an địa phương nơi gia đình anh đã sống ngày trước, họ nói cho cô biết gia đình anh đã chuyển vào Đà Nẵng ( Số nhà…,đường…). Cô ngạc nhiên và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuyển vào chỗ mình học, sao mà anh giấu kín thế, chắc làm mình ngạc nhiên đây! Nhưng dù sao việc quan trọng nhất là cô sẽ đến thăm họ sớm nhất. Tối đó cô không hỏi anh gì hết...
Cô trở lại Đà Nẵng vào một chiều trời không nắng, âm u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái cổng nhà mới của anh trang trí thật lạ, một cái vòm có thiết kế kiểu Hàn Quốc, xung quanh có dây leo… Cô bước hồ hởi qua cánh cổng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ gầy đi nhiều thế, ánh mắt nhạt nhòa. Cô bước nhanh vào nhà anh, chiếu thẳng vào mắt cô là tấm ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuyện đến với cô quá bất ngờ, tay cô rã rời, cô đánh rơi cả đồ biếu mà cô đã chuẩn bị trước khi đến đây. Cô như chết lặng, cô òa khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều đến thế, dường như cô đã hiểu được một chuyện gì đó. Cô lịm đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy, mẹ anh đang ngồi bên...
- Cháu tỉnh rồi à, thằng Thuận nhà bác chắc sẽ làm cháu buồn lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cuối và đã mất cách đây 3 tháng. Trước khi nó ra đi, tâm nguyện lớn nhất của nó là mọi người đừng nói cho cháu biết, nó sợ cháu buồn. Nó muốn được yên nghỉ ở nghĩa trang gần trường đại học của cháu, vì vậy cả gia đình bác đã chuyển vào đây để chăm chút mộ phần cho nó. Nó yêu cháu nhiều lắm, trước đó nó đã hát suốt cả tuần để thu âm gần 200 bài hát rồi thuê 1 hãng truyền thông mỗi tối gọi điện cho cháu bằng số điện thoại bên Úc và phát từng bài hát đó.
… Bây giờ cô đã hiểu tất cả, vì cô, anh vì cô mà đã làm mọi thứ, động viên cô suốt thời gian ấy. Sẽ khổ đau hơn nếu cô biết chuyện này muộn hơn nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy nuối tiếc, buồn sâu lắng. Vì sao cô không dành thời gian cho anh nhiều hơn, vì sao cô phải đi xa để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình… Có phải cô có một chút gì bất cần. Ôi mọi thứ đang loạn lên trong đầu cô, nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận…
Cô chưa bao giờ nói "Em yêu anh"!
P/s: Hãy yêu thật lòng và hết mình khi ta còn nhau.
Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.
Trong đám cưới, chú rể nằm trên xe lăn, cô dâu ngồi cạnh rạng ngời hạnh phúc. Ảnh: N.NNguyễn Bá Kỳ (22 tuổi) sinh ra ở làng quê nghèo xã Nghi Phong. Biến cố xảy ra vào năm Kỳ học lớp 4 trường làng, lúc bấy giờ bỗng nhiên em phải nếm trải những cơn đau không rõ nguyên nhân. Dù vậy, điều kiện kinh tế khó khăn, mọi người đều nghĩ rằng cậu bé chỉ bị chấn thương do chơi đùa với bạn nên không để ý. Hai năm sau, đang trên đường đi học, Kỳ bị ngã quỵ sau cơn đau tê dại, đến lúc không thể đứng lên được, bố mẹ mới hoảng sợ đưa em đến bệnh viện. Nghe bác sĩ chẩn đoán Kỳ bị viêm đa khớp, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng hoạt động của tứ chi đặc biệt là đôi chân, cần phải điều trị khẩn cấp. Việc học hành của cậu bé 12 tuổi phải dừng lại để đi chữa bệnh, bố mẹ Kỳ cũng lần lượt thay nhau đưa con trai vào viện. Khi căn bệnh đang ở thời kì chữa trị quyết liệt nhất thì một mất mát quá lớn diễn ra với em. Năm 2001, bố của Kỳ đột ngột qua đời sau một cơn tai biến. Thương mẹ, gia cảnh lại nghèo nên Kỳ không nghĩ đến việc chữa trị để phục hồi chức năng, mà nằng nặc đòi về nhà, chấp nhận một cuộc sống của người nằm trên xe lăn, mọi sinh hoạt đều phải có người giúp đỡ.Năm 2005, tình cờ đọc được bài báo về Hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, Kỳ bắt đầu có suy nghĩ tại sao mình lại không làm được như anh Hùng? Công nghệ thông tin có thể thay đổi được thế giới và thay đổi được cả bản thân mình... Từ đó, ước mơ về một chiếc máy tính ám ảnh Kỳ cả trong những bữa ăn, giấc ngủ. Trong một lần đi giao lưu cùng những người khuyết tật, cùng cảnh ngộ, ước mơ của Kỳ đến tai một vị lãnh đạo tỉnh Nghệ An, và người này đã âm thầm tặng Kỳ một bộ máy vi tính."Có được máy tính, em vỡ òa trong sung sướng và quên ăn, quên ngủ để mày mò, nối mạng internet tìm kiếm. Khi thấy nhu cầu giao lưu, chia sẻ học hỏi và tâm sự của những người cùng cảnh ngộ là rất lớn, em và một số người nữa quyết định lập nên diễn đàn caunoinguoikhuyettat.com", Kỳ nhớ lại.Diễn đàn của chàng trai trẻ trở thành điểm đến giao lưu, gặp gỡ, tâm sự của những người khuyết tật trên cả nước nhưng có nằm mơ, Kỳ cũng không dám nghĩ rằng từ diễn đàn này, cậu lại tìm được tình yêu đích thực.Trong một lần lang thang trên mạng, Phan Thị Nga (22 tuổi) - cô sinh viên ngành kế toán của một trường đại học ở Hà Nội trở thành thành viên của diễn đàn cầu nối người khuyết tật. Nga quê ở vùng biển Cổ Đạm, Nghi Xuân (Hà Tĩnh), thuở nhỏ, Nga theo anh chị ra đồng chẳng may trượt chân ngã xuống hố, bị chấn thương sọ não và di chứng là cánh tay trái bị liệt, bước chân tập tễnh, đi lại khó khăn. Mặc dù vậy, cô gái nghèo vẫn quyết tâm vượt lên tất cả, học để đổi đời. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng kế toán, Nga xin được việc làm ở Hà Nội và tiếp tục học lên đại học. Sau khi trở đăng kí thành viên của diễn đàn, Nga thỉnh thoảng liên lạc với Kỳ để tâm sự. Không biết tự lúc nào, Nga và Kỳ đã thấy trỗng vắng nếu một ngày không nhắn tin hay điện thoại để hỏi thăm nhau.Tình cảm ấy ngày càng lớn dần, mặc cho Kỳ cũng nói thật cho Nga hay, rằng mình chỉ là một phế nhân, ăn nằm một chỗ, cơ thể chỉ như cậu bé chưa đầy 10 tuổi. Nhưng với Nga, đó không phải là điều cô bận tâm. Cái mà cô hạnh phúc nhất chính là việc đã lâu lắm rồi, kể từ khi Nga biết nhận thức được cuộc sống, chưa có ai ngoài Kỳ mang lại cho cô sự chia sẻ từ tâm, thật lòng và chân tình như vậy. Với tất cả sự tự tin, tháng 11/2011, trong dịp nghỉ học giữa kỳ, trở về nhà ở Hà Tĩnh, Nga đã quyết định một mình đạp xe đạp vượt hơn 20 cây số sang nhà thăm Kỳ ở xã Nghi Phong. Đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh. Từ tình yêu đã nhen nhõm qua mạng, qua tin nhắn và điện thoại thì Nga còn có tình thương và trách nhiệm, sự gắn bó sau cuộc gặp gỡ bất ngờ. Với Kỳ, đây cùng là lần đầu tiên anh cảm nhận được tình cảm chân thành của một người con gái. Mặc dù biết mình đã yêu cô gái nhỏ nhắn, mảnh khảnh nhưng Kỳ lại luôn mặc cảm, không dám thổ lộ điều mình muốn nói.
Nhìn tấm ảnh cưới của hai vợ chồng trẻ, nhiều người vui đến rơi nước mắt. Ảnh: N.NTrở lại Hà Nội sau kì nghỉ, cô sinh viên luôn trầm tư, suy nghĩ. Tình yêu, tình thương và trách nhiệm đã khiến cô luôn dằn vặt. Nhiều lúc, cô đã định cầm điện thoại nói thật tình cảm của mình với Kỳ. Dịp Tết Nhâm Thìn, Nga lại lẳng lặng sang thăm Kỳ, và ở lại nhà chăm sóc cho anh hai ngày. Biết Kỳ mặc cảm cho cơ thể tật nguyền, Nga đã chủ động nói lên tình cảm của mình.Nghe những lời tâm sự từ cô gái, chàng trai có thân hình khô héo như tàu lá chuối khô không dám tin đó là sự thật. Mẹ của anh cũng không cầm được nước mắt, ra sức khuyên cô sinh viên nên tìm kiếm một người khác bởi cuộc sống của Kỳ rất mong manh. Đáp lại ý kiến đó, đôi bạn trẻ càng yêu nhau say đắm hơn và nói về một đám cưới. Nghe tin con gái có người yêu, muốn cưới chồng, bố mẹ Nga rất mừng nhưng khi biết con rể tương lai là một người tật nguyền, hai ông bà lại kịch liệt phản đối."Bố mẹ nào mà chẳng thương con, muốn con có một người chồng khỏe mạnh, lành lặn nhưng khi hiểu được tình cảm chân thật của cả hai, bố và mẹ đều đồng ý để hai đứa đi đến kết hôn", Nga tâm sự.Ngày 22/4, bước rẽ cuộc đời của cả đôi bạn trẻ khi họ quyết định tổ chức đám cưới. Ban đầu, cả hai chỉ định làm một vài mâm cơm báo cáo gia tiên nhưng trước đám cưới đặc biệt này, họ hàng nội ngoại và bạn bè quyết định tổ chức "hoành tráng". Chiếc xe lăn cũ kĩ được sửa sang lại, gắn thêm đủ các loại dây tơ hồng, kim tuyến, bóng bay. Việc khó khăn nhất là Kỳ không thể đi rước dâu. Gia đình nhà trai quyết định để phù rể đi đón hộ nhưng bố mẹ Nga đều không đồng tình, con gái họ lấy một người chồng nằm liệt một chỗ đã là việc không tưởng, nay ngay cả việc rước dâu cũng không làm được thì sau này tương lai, số phận của Nga, ai sẽ đảm bảo. Trước sự quyết liệt của tình yêu đôi trẻ, gia đình họ ngoại cũng đồng ý và thông cảm cho các con. Hôm đó, khi đám rước đưa cô dâu Phan Thị Nga về đến đầu làng, chú rể Nguyễn Bá Kỳ đã cố gắng lên xe lăn, ra tận đầu ngõ đón vợ tương lai trong sự chúc phúc hò reo của đông đảo mọi người gần xa.Nhìn cảnh cô dâu đứng che chở, nâng đỡ chú rể đeo cà vạt nằm trên chiếc xe lăn trong buổi lễ, nhiều người không cầm được nước mắt.
Niềm hạnh phúc đời thường của vợ chồng Kỳ - Nga. Ảnh: N.K.Sau đám cưới, hai vợ chồng trẻ cứ ríu rít như chim bồ câu. Để tiện chăm sóc chồng, Nga đã quyết định tạm thời dừng việc học ở Hà Nội, về Nghệ An tìm kiếm một công việc phù hợp. Từ ngày có vợ, ước mơ sống, cống hiến và làm việc càng trở nên cháy bỏng trong Kỳ. Anh chàng có đam mê về công nghệ thông tin đang mong muốn tìm kiếm một công việc phù hợp qua mạng để giúp đỡ vợ trong cuộc sống."Cuộc sống không có gì là không thể nếu như mình có niềm tin, có nghị lực và đam mê. Với chúng tôi, có được nhau đã là một điều thần kì, nhưng sẽ kì diệu hơn nếu chúng tôi sống được, sống hạnh phúc bằng chính nghị lực và niềm đam mê của cả hai người", vợ chồng Kỳ - Nga tâm sự.Nguyên Khoa