Hiển thị các bài đăng có nhãn trong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trong. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh

Thứ Sáu, 26/04/2013, 09:06 AM (GMT+7)Sự kiện: Hot girl Hoàng Thùy Linh Hoàng Thùy Linh bỗng ngoan hiền hơn trong màu áo xanh tình nguyện giản dị.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tối qua (25/4), tại chương trình Hà trình xe đạp xuyên Việt 2013 Hà Nội - Cà Mau, với chủ đề "Hành trình kết nối yêu thương", Hoàng Thùy Linh xuất hiện khá giản dị trong màu áo xanh tình nguyện. Cô thân thiện giao lưu với các bạn sinh viên tình nguyện và vui vẻ trò chuyện với các nghệ sỹ đến tham gia chương trình.

Một số hình ảnh trong sự kiện tối qua:

Hoàng Thùy Linh giản dị trong màu áo xanh tình nguyện

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Thân thiện chụp ảnh cùng các bạn sinh viên

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Cô đến tham gia chương trình khá sớm

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Trong sự kiện này còn có ca sỹ Đinh Mạnh Ninh

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Đinh Mạnh Ninh và Hoàng Thùy Linh khá thân thiết

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Đinh Mạnh Ninh và ca sỹ Anh Khang

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Anh Khang, Đinh Mạnh Ninh, Hoàng Thùy Linh cùng nhau "tự sướng"

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Những cánh tay cổ vũ cho hoạt động của các bạn sinh viên

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Hoàng Thùy Linh ngoan hiền trong màu áo xanh, Bạn trẻ - Cuộc sống, hoang thuy linh, thanh doan ha noi, hanh trinh xe dap xuyen viet, dinh manh ninh, duong tran nghia

Những tiết mục biểu diễn của sinh viên và khách mời trong chương trình.

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Thư tình: Yêu anh trong thầm lặng

Thứ Năm, 21/02/2013, 08:25 AM (GMT+7)Sự kiện: Thư tình cho anh! Không có một nỗi đau nào buồn hơn một sự thầm kín không thể chia sẻ được cùng ai.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Trời mưa lạnh buốt, cái lạnh như thấu nát tim gan và xác thịt khiến cho một người lạnh co ro muốn tìm hơi ấm từ ai đó rất gần mà như xa tít nơi chân trời khác. Giá lạnh tìm về khi trí nhớ của một người phụ nữ muốn cất giấu những kỷ niệm về người đàn ông trong sự thầm lặng, không có một nỗi đau nào buồn hơn một sự thầm kín không thể chia sẻ được cùng ai. Dù miệng luôn cố gắng mỉm cười để xua đi mọi tủi phận nhưng rồi lại ôm gối âm thầm một mình trong đêm khuya vắng. Lỗi tại em đã không làm như mình nói, cũng bởi tại em đã quá đam mê, yêu ai nhiều quá quên cả lối về để rồi lòng tham luôn đòi hỏi khát khao mà người ta vẫn dửng dưng. Khi vui ân ái thì cùng nhau thề hẹn giữ trọn mối tình ấy trong bóng tối chỉ ta với ta, song rồi chính ta lại không làm được điều đó bởi những dỗi hờn và những khát khao bình dị mà người đó không đem lại cho mình. Dù biết mình sẽ tủi buồn và cô quạnh nhiều lắm, cuộc đời đã có biết bao đau khổ thăng trầm nhưng sao một nỗi đau về tình lại thê thảm đến vậy.

Vực thẳm không tên trên con đường chưa được định vị của cuộc sống, em như bị đắm chìm trong bãi vắng của một con sông, cuộc đời em cũng đang như cánh lục bình trên dòng sông Hoàng Long nơi em từng lớn khôn cho đến khi tốt nghiệp ra trường làm một người tự lập để vươn mình. Sau bao nhiêu năm nay đi về với con sông quê, với bờ đê quen thuộc thuở xa xưa em vẫn hay ngồi. Hưởng cái giá lạnh buốt một mình khi chiều xuống, lòng lại quặn một niềm đau... em đã yêu anh quá nhiều, và nỗi nhớ anh trong những ngày xa vắng, em giận mình đã quá sĩ diện yêu anh đến vậy còn tính toán để làm gì, làm trò giải trí cho anh thì có sao đâu.

Em sẽ quên anh như một một thứ thuộc về quá khứ (Ảnh minh họa)

Đã có bao nhiêu người phụ nữ họ còn từ bỏ tất cả để theo người đàn ông họ yêu mà em thì không thể làm được như vậy, luôn đòi hỏi những thứ anh không bao giờ cho, lúc gần gũi thì tin anh hơn cả tin bản thân mình để rồi khi mong mỏi chờ đợi thì lại dở chứng dỗi hờn và rồi này khác, đến khi quyết tâm thì lại ân hận nhớ... mong...! Anh đã im lặng và hãy cứ như vậy anh nhé. Em sẽ quên anh như một một thứ thuộc về quá khứ, chỉ cần có thêm thời gian em sẽ làm được, chỉ khổ thân em một điều luôn khóc thầm mỗi lúc thoáng nhìn thấy anh khi đi qua nhà hay gặp trên đường phố.

Trong ngồi nhà rộng lớn ấm áp và mỗi lúc ra khỏi nhà ngồi trong xe hơi không biết có lúc nào anh thầm nghĩ "người phụ nữ rất yêu mình hôm nay có ngồi trên xe máy đi trên những con đường mưa lạnh buốt này không?"

Còn em luôn nhớ tới anh mỗi sáng thức dậy, khi cầm bàn chải đánh răng lại nhớ lời anh nói "không nên nhúng bàn trải vào nước trước khi đánh rằng vì..."

Em không dám mong đợi điều gì ở anh chỉ cần anh trân trọng em và những gì mình cùng có, em sẽ cố gắng vượt qua mọi khó khăn lúc này...

Em sẽ ngẩng cao đầu nếu sau này có đối mặt cùng vợ chồng anh. Em vẫn dõi mắt nhìn anh và cầu chúc gia đình anh an vui, hạnh phúc...

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Đừng tìm em trong những lúc cô đơn

Thứ Năm, 21/02/2013, 12:01 AM (GMT+7)Sự kiện: Tình yêu nữ giới Anh vẫn thường xuyên đến tìm em trong những lúc cô đơn hay stress công việc.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Anh chẳng bao giờ hiểu, không hiểu và không cần hiểu em, đơn giản vì tình cảm anh dành cho em không đủ lớn để phải nghĩ nhiều về em, hiểu nhiều về em. Anh là một nhà khoa học, chỉ lo những chuyện có ý nghĩa lớn lao cho xã hội, chưa bao giờ anh biết em cần gì, nghĩ gì, chưa bao giờ anh biết đến cảm giác của em. Anh luôn áp đặt lối suy nghĩ của anh cho em mà quên mất rằng em cũng là một đứa con gái mỏng manh và yếu đuối.

Em yêu anh, một tình yêu không lối thoát, và em đã nhiều lần tìm cách để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của mối quan hệ mà em biết trước sẽ chẳng có hậu gì, biết trước rằng mình sẽ là kẻ rất đau, rất khổ. Chính anh, lôi em vào cuộc tình ấy, bỏ em bơ vơ giữa những tối tăm của cuộc đời, rồi lại về bên em vỗ về an ủi để cuối cùng lại khiến em lạc lõng.

Anh còn nhớ không, đã hai lần anh ôm em trong tay mà nói rằng “sau này chúng mình có con với nhau nhé!”. Em đã im lặng, im lặng thật lâu mà chẳng nói nên lời, em thương anh thật sự! Lúc ấy, em chỉ ước gì em đã tự do tất cả để có thể sinh cho anh một đứa con gái bướng bỉnh, đanh đá giống mẹ nó như anh vẫn hay đùa…

Ngày em mang trong mình giọt máu của anh cũng là ngày của những chuỗi ngày em sống trong cô đơn, hụt hẫng, ngày của những chuỗi ngày anh không quan tâm, săn đón em như lúc ban đầu, không gọi điện, không nhắn tin, không một lời hỏi han, ngày của những chuỗi ngày em nghĩ về anh thật tệ hại…

Em yêu anh cũng chẳng biết từ bao giờ, có lẽ, vòng tay em quàng qua cổ anh khi anh bế em từ trên đồi cao xuống trạm y tế vô tình đã thành một thứ keo gắn kết để em chẳng thể nào xa anh… Em yêu anh từ nụ cười, dáng đi trên giảng đường, từ bài giảng, từ cái tâm của một người giảng viên, một nhà khoa học tâm huyết với đời, với nghề và yêu anh bởi sự từng trải của một người đàn ông thành đạt. Anh bước vào cuộc đời em nhẹ nhàng và cũng quá dễ dàng. Và cái gì đến dễ dàng, đi cũng dễ dàng, nhạt nhòa cũng dễ dàng phải không anh?

Em yêu anh, trao anh cả cuộc đời. Nhưng chính sự vô tâm, vô tình của anh đã khiến em khi ấy suy nghĩ, hành động một cách dại dột và sai lầm. Em đã không cho kết quả của mối tình vụng trộm giữa anh và em cơ hội tồn tại trên cuộc đời này. Em đã sống những ngày thấm đẫm nước mắt, niềm xót xa và nỗi đau đớn tột cùng của một đứa con gái khờ dại và ngu ngốc…

Em đã thề với lòng sẽ đẩy anh ra cuộc sống của mình vĩnh viễn từ khi bước ra khỏi phòng khám buổi sáng trời mưa buốt lạnh ấy. Thế mà sao vẫn ngày ngày ngóng đợi tin anh, đợi từng cuộc điện thoại, từng tin nhắn của anh. Thế mà sao đêm đêm vẫn khóc, vẫn buồn. Người vẫn đến tìm em những lúc cô đơn hay stress công việc. Và cũng chẳng hiểu vì sao vết thương ấy không đủ đau để từ chối những lúc bờ môi người trao em đầy đam mê và cuồng nhiệt.

Hôm nay, em và anh tranh cãi vì một chuyện lãng xẹt trong cuộc sống đời thường. Và em nhận ra, anh chưa một lần yêu em một tình yêu chân thành, đúng nghĩa. Em nhận ra, anh nghĩ về em cũng tầm thường, cũng nhạt nhòa và cũng quá giản đơn. Anh chỉ biết trách em cố chấp, trách em sao cứ giấu kín mọi chuyện, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất thì làm sao anh biết, anh hiểu? Anh nói rằng em “đi vào cuộc sống đánh đố chăng?” Anh nói rằng em không nói ra những gì em nghĩ, cứ im lặng để rồi trách anh không hiểu như kiểu đánh đố anh?

Đã bao đêm rồi em khóc cho sự trớ trêu của đời mình (Ảnh minh họa)

Người vô tâm sao trách em đánh đố cuộc đời? Có bao giờ anh hỏi em làm gì, nghĩ gì, cần gì không anh? Hay chỉ đơn giản đến bên em khi khao khát ham muốn tầm thường và chia sẻ cùng em những kiến thức khoa học với tư cách người thầy, chấm hết? Người trách em không hòa đồng với các anh chị trong công ty khi em lững lờ không biết có nên đi thăm chị bạn đồng nghiệp hay không mà không biết em còn một đứa em gái đang bệnh ở nhà? Người trách em suy nghĩ tiêu cực khi không lắng nghe lời nhắc nhở của “chị” mà người “tin tưởng tuyệt đối” về nội quy công ty khi em mới bước chân vào những ngày đầu mà không hiểu em cũng có tự ái của riêng mình? Người trách em yếu đuối sao hay khóc mà đâu biết nỗi đau người gây ra cho em chưa kịp lành, không biết rằng những giọt nước mắt ấy là không thể không rơi sau bao cố gắng kìm nén? Người trách em sao có thái độ cay cú với cuộc đời mà đâu biết rằng em cay cú với cuộc đời thực sự, hận đời, hận người và hận cả cái tình yêu người dành cho em dẫu chẳng biết yêu thương người trao là thật hay chơi?

Giờ này, trong quán café lần đầu em mượn bờ vai anh để tựa, trong nỗi cô đơn ngập lòng, em nhớ anh, nhớ anh rất nhiều. Em đã khóc quá nhiều cả chiều nay khi ngồi đối diện với anh, anh bật cười khi em bật khóc mà không biết em đang rất đau? Anh đã chẳng còn yêu như ngày em đến, đã không còn những yêu thương dù chẳng phải là tha thiết?

Anh biết không anh, đã bao đêm rồi em khóc cho sự trớ trêu của đời mình. Âu cũng là nhân quả. Nếu ngày đó em không làm điều sai trái, có lẽ sẽ không đau, không dằn vặt thế này. Nhưng nếu không làm, liệu em có hạnh phúc hơn không anh?

Em sẽ đủ can đảm để bước đi bên cạnh cuộc đời anh, sẽ thấy vui, sẽ thấy hạnh phúc nếu như, anh không phải là một người đàn ông lãng tử và đa tình như thế. Em cũng chỉ là một sân ga nhỏ mà con tàu anh qua. Em không phải là người con gái duy nhất ngoài vợ anh, em chỉ là một trong rất nhiều hình bóng đã đi qua cuộc đời anh. Em biết rất rõ họ là ai, biết từng cuộc điện thoại, từng cuộc video call, chat trên yahoo, từng chuyến công tác ngoại tỉnh anh đi cùng họ… Nói ra, anh sẽ lại chối, lại đưa cái trần tục thế gian vào bản chất con người để giảng giải với em. Nhưng lời giải thích nào cho những videocall lúc 2 - 3h sáng kéo dài hàng tiếng đồng hồ giữa anh với chị ấy, một nhân viên kế toán mà anh từng nói với em là anh tin tưởng tuyệt đối? Anh nói anh yêu em, nhưng anh chưa từng tin tưởng em tuyệt đối, anh cảnh giác mỗi khi em đụng vào máy tính của anh, anh out nick mỗi khi có em bên cạnh, vì sao phải vậy hả anh? Giải thích gì đây anh, khi cô học trò anh hướng dẫn từ gọi anh tiếng “Thầy” đầy kính trọng sang giọng điệu lả lướt “anh, em”? Sẽ phải nghĩ gì khi nhìn những bức ảnh tình tứ anh quàng vai cô học trò ấy trong chuyến công tác xa Sài Gòn? Em đã từng thẳng thắn với anh những gì em nghe được về anh, về cái tính cách vốn không tốt đẹp gì này nhưng khi ấy anh đã nhẹ nhàng chối bỏ. Những gì hôm nay em biết, thực sự đã làm em thất vọng quá nhiều. Buồn. Và, muốn khóc lên thật to cho nhẹ hết những nỗi lòng.

Yêu anh, em cũng biết anh chẳng thể bên em trọn cuộc đời vì anh không thuộc về em. Thế nhưng, em lại chẳng thể xem anh như một sân ga nhỏ cho con tàu đời mình ghé chân. Em đã yêu anh quá nhiều, dẫu nhiều lần, anh nhắn nhủ em phải tự học cách để không có anh cũng đứng vững được giữa cuộc đời này, tức là em phải tự hiểu, anh không thể là bờ vai cho em,  sai số của ba tiếng “anh yêu em” có lẽ là quá lớn. Người con gái như em, đã yêu thì không hối tiếc, không sợ điều gì ngoài sự dối trá và sự tổn thương. Trái tim em mong manh dễ vỡ, và cuộc đời em cũng đã chỉ toàn nước mắt với niềm đau!

Vì anh, em đã đánh đổi quá nhiều nhưng hình như anh không xứng đáng với điều đó! Trách anh nhiều, giận anh nhiều nhưng vẫn yêu anh hơn cả bản thân mình. Em chỉ cần một sự quan tâm chân thành, chỉ cần những cử chỉ yêu thương đúng nghĩa. Em có được quyền mong muốn vậy không anh – người đàn ông xét cho cùng là vô tình, vô tâm và ích kỷ với em? Hay từ giờ phút này, em phải xóa anh ra khỏi kí ức của mình?

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Kể chuyện tình lãng mạn trong ngày Valentine

Thứ Năm, 14/02/2013, 02:30 PM (GMT+7)Sự kiện: Tình yêu giới trẻ hiện nay Cùng lắng nghe những câu chuyện "yêu" với nhiều cung bậc cảm xúc của các cặp tình nhân trẻ.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tình yêu từ quán game

Nhìn lại năm 2012, “điểm sáng” duy nhất của Nam có lẽ là quen biết, gặp gỡ và phải lòng nữ game thủ tên Linh. Ngày Valentine 2012 đó, hai con “nghiện” Dota chạm trán nhau tại một quán game nằm trong một con ngõ nhỏ ở phố Lê Thanh Nghị (Hà Nội).

Nam để mắt tới Linh vì nàng diện mũ đỏ trông rất giống “mũ đôi” với chiếc mũ đen chàng đang đội. Anh chàng chủ động tới gạ nàng làm một trận, thế là quen. Theo lời Nam kể, ngay lần đầu thách đấu, hai người đã "chửi nhau" chí chóe, nhưng không hiểu sao sau này lại phải lòng nhau.

 “Cặp đôi game thủ” Nam và Linh

Yêu Linh, Nam bị cuốn vào cuộc sống của cô nàng “nghiện” đủ thứ này. Ngoài game, Linh còn là một tay phượt thứ thiệt. Thậm chí những ngày mới yêu, Linh sẵn sàng làm “xế” chở Nam vi vu khắp các cung đường Tây Bắc.

“Hồi đầu phượt chưa quen mệt thật nhưng riết rồi mình cũng nghiện. Có lần, vì em buồn, mình chở em lên tận Mộc Châu lang thang. Mua cho em một bó hoa có 10.000 đồng, rồi vặt thêm hoa cúc mọc dại ven đường bó kèm, mà em cười tít mắt”, Nam tủm tỉm.

Linh vốn làm một cô gái cá tính, nhưng lại hơi thiếu… nữ tính. Bằng chính sự chân thành của mình, Nam đã “đốn tim” được cô nàng "cẩu thả" này: “Trước giờ em rất lười việc gội đầu xong phải làm khô tóc. Vì tóc dày, vì ngồi sấy rất lâu và em thì không kiên nhẫn. Lần mình kiên nhẫn sấy khô tóc em, chính là lần đầu tiên mình thấy em không chảnh chọe, ngồi im thít”.

Mùa Valentine năm nay, Nam dự định sẽ “đáp ứng” tất cả những sở thích khác người của bạn gái. “Sẽ đưa em đi ăn bún ốc chua ngọt này, đi cà phê Thái này. Sẽ mua ô mai thay cho sô cô la, mua hoa cúc dại thay cho những bông hồng đỏ thắm. Sẽ ôm em vào lòng rồi thủ thỉ vài câu tình củm nữa”, chàng kỹ sư 27 tuổi rạng rỡ.

Cám ơn mối tình đầu của em!

Hùng (ông xã của Hằng) ở gần nhà, học cùng trường THPT Chu Văn An (Hà Nội) với Hằng, cũng chính là mối tình đầu của cô.

Hằng chia sẻ: “Hồi mình 17 tuổi, bạn chồng thích mình bỏ xừ ra còn làm trò chửi mình đầu đất, vô cảm, lăng nhăng, bướng bỉnh, xấu xí, đáng ghét… Mình thì cũng ghét bạn ý bỏ xừ ra. Nhưng mà đúng là ghét của nào trời trao của nấy”.

Chuyện tình “bọ xít” của Hằng và Hùng bắt đầu khi cả hai vào đại học, nhưng sau đó lại “gián đoạn” đến 6 năm. Hằng luôn nói rằng cô cảm ơn Hùng nhiều lắm vì anh đã giữ gìn niềm tin vào tình yêu ấy trong suốt 6 năm, để đưa hai người quay lại với nhau.

Kể chuyện tình lãng mạn trong ngày Valentine, Bạn trẻ - Cuộc sống,  

Thay vì đi chơi như “thông lệ”, Valentine năm nay, Hùng sẽ ở nhà canh bà xã sắp “vỡ chum”

"Sau này anh ấy có nói với mình rằng lần đầu tiên nhìn thấy em, anh tin rằng em sẽ là vợ của anh. Nghe thì hơi sến, nhưng tôi tin. Thực ra, mình tin tất cả những gì anh ấy nói”, Hằng rạng rỡ.

Hằng hào hứng kể vụ tỏ tình “lần hai” của Hùng vào ngày Valentine năm 2011: “Bạn chồng gửi cho mình SMS rất bất ngờ: Xin chào, mối tình đầu của anh. Em rảnh không? Anh sẽ lại cưa em nhé".

Nhận được tin nhắn, Hằng cũng tung hứng luôn: "Anh à, em không rảnh đâu. Vì em bận... yêu anh mất rùi. Mối tình cuối của em ạ”.

Hiện tại, hai vợ chồng Hằng và Hùng đang mong chờ cô công chúa đầu lòng ra đời. Bà bầu “xì tin” này huyên thuyên kể xấu ông xã: “Bạn chồng trẻ con lắm cơ, bụng mình to tướng mà nhiều đêm đang nằm trong chăn ấm áp vẫn còn phải dậy pha trà cho bạn ý ngồi làm việc. Chỉ vì có tình yêu to đùng với hai bố con họ mà mình mới có sức mạnh khủng khiếp này thôi ý”.

Cặp đôi ngọt ngào

Một lần, cô phóng viên Thùy Dương cần tìm hiểu viết bài nghệ thuật airbrush (một loại hình nghệ thuật mà người họa sĩ dùng súng phun sơn để thể hiện tác phẩm), thế là cô có dịp làm quen, rồi đem lòng ngưỡng mộ tài năng của anh chàng Ngọc Ánh.

Dương chia sẻ: “Thời điểm bấy giờ ở Hà Nội rất ít người biết đến loại hình nghệ thuật này, anh là một trong những nghệ sĩ hiếm hoi đó. Vì có nhiều quan niệm sống, sở thích tương đồng nên bọn mình nhanh thân nhau. Tình yêu đến lúc nào cũng không biết nữa”.

Kể chuyện tình lãng mạn trong ngày Valentine, Bạn trẻ - Cuộc sống,

 Gia đình nhỏ hạnh phúc của Dương và Ngọc Anh

Ngọc Anh là người rất kín tiếng, không thổ lộ bằng lời nói. Có lẽ Dương sẽ không biết được tình cảm của anh nếu không tình cờ đọc được dòng tâm sự mà anh viết trên blog cá nhân trong đúng ngày Valentine 2009.

"Trên blog anh có đoạn: người tôi yêu là người khiến tôi khẽ hát khi ở bên. Chắc chắn là có tính toán từ trước nên ngay tối hôm đó, anh đèo mình đi chơi. Vừa đi anh vừa lẩm nhẩm bài hát I just called to say I love you mà mình rất thích”, Dương nhớ lại.

Trước khi đến với Ngọc Anh, Dương đã từng bị tổn thương tình cảm. Cô đã từng nghĩ sẽ chẳng thể yêu ai. Nhưng khi ở bên anh, cô được sống thật với cảm xúc của mình. Sáu tháng sau khi yêu nhau, Dương theo Ngọc Anh về dinh.

Dương vẫn hay hỏi Ngọc Anh câu hỏi “muôn thuở” của những cặp tình nhân: “Tại sao hồi đấy anh yêu em?”. Còn chàng thì luôn lém lỉnh đùa rằng: “Thì vì em hâm, chả ai yêu nên anh thương”.

Có lẽ không chỉ với Dương và Ngọc Anh, mà tất cả những cặp vợ chồng khác đều nhận ra rằng cuộc sống sau hôn nhân có rất nhiều thay đổi so với lúc đang yêu.

“Yêu và lấy được nhau là điều hạnh phúc, nhưng để giữ gìn được hạnh phúc ấy không hề đơn giản. Để đi được cùng nhau đến cuối con đường, bí quyết của chúng mình đó là tôn trọng và nhường nhịn nhau”, Dương bày tỏ.

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Thư tình: Chỉ có anh trong tim

Thứ Năm, 24/01/2013, 08:08 AM (GMT+7)Sự kiện: Thư tình cho anh! Hạnh phúc anh nhé, em chỉ có anh trong tim mà thôi.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Thế là chúng ta đã xa nhau thật sự rồi phải không anh. Em đã cố không nhớ đến anh nhưng sao hôm nay bao ký ức tràn về làm tim em nhói đau. 4 năm cho một cuộc tình cay đắng trong em, ngày xa anh em đau lắm anh biết không. Em không vui, không buồn cũng không khóc, em chỉ tiếc rằng cuộc đời này anh không là bến đỗ của em.

Anh đã bước vào cuộc sống của em rất nhẹ nhàng, khi em và anh xa nhau cũng như một cơn gió thoảng qua trong đời em. Em chưa hề nghĩ rằng là em có thể yêu anh nhiều hơn cả bản thân mình, em làm tất cả những gì có thể cho dù khả năng không có và em cũng chưa từng phải hết lòng vì ai. Em không dịu dàng, không ngọt ngào, không đẹp như bao người khác. Em đã biết và yêu anh thật tình cờ qua mạng, lúc đầu chỉ là những câu vu vơ, những buỗi gặp mặt bạn bè vì em không nghĩ ai có thể chấp nhận quen người như em, nếu có chỉ là lợi dụng hay là trò đùa trong mắt họ mà thôi. Nhưng anh thì không, vì thế mà em đã thích rồi yêu anh tự bao giờ em cũng không biết. Chỉ biết rằng không gặp anh thì em rất nhớ, không nói chuyện với anh thì em rất buồn, rất nhiều và rất nhiều lý do.

Yêu anh em từng bất chấp tất cả để được bên anh vậy mà mỗi khi giận hờn anh xem như em chưa từng thuộc về anh. Anh có thể đi tìm niềm vui mới, tìm cho mình những cuộc hẹn hò khác để không cần phải bận tâm gì hay xem cảm giác của em ra sao. Anh luôn nói là rất yêu em, chỉ em mà thôi vậy mà sao anh lại làm tổn thương em, xem thường em đến vậy hay em chỉ là người luôn làm phiền anh hoặc là tình yêu em dành cho anh là chưa đủ đối với anh. Để rồi khi trái tim em quá yêu anh thì em lại nhận từ anh những nỗi đau như thế chứ.

Những lúc xa anh, em luôn suy nghĩ đến anh và không lúc nào em ngừng nhớ về anh. Em chỉ biết lặng lẽ tìm rồi kiếm những gì là của anh để biết được anh làm gì, anh như thế nào nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng của anh. Và rồi em đã thua chính em, gạt bỏ hết tự ái, ích kỷ của bản thân để níu kéo anh về bên em. Từ khi quen anh và yêu anh mình đã xa bao nhiêu lần rồi nhỉ? Em cũng không nhớ rõ nữa, em chỉ cần biết em yêu anh em cần lắm vòng tay của anh mỗi khi ôm em vào lòng, cần lắm những nụ hôn anh cho em mà không bao giờ biết được. Em cứ ngỡ rồi sẽ có một ngày nào đó em và anh không bao giờ xa cách nữa, vậy mà duyên phận của em với anh chỉ là hy vọng mà thôi. Em đã từng muốn quên anh thì anh đã níu giữ, em đã từng buông tay thì anh cố nắm để rồi em lại nhận những nỗi đau anh mang đến cho em.

Em sẽ chôn chặt nơi con tim em như chôn đi tất cả những niềm vui, nỗi buồn (Ảnh minh họa)

Em mệt mỏi, em thất vọng, em buông xuôi, em nghĩ chắc có lẽ tình yêu anh đang xa dần em. Nếu cứ ở bên anh hay về sống với anh rồi anh cũng lại làm cho em tổn thương làm em phải đau thêm nữa. Em sợ lắm anh à, em sợ mình cứ phải nhớ anh, phải nghĩ về anh, sợ mình lại phải khóc mỗi khi đêm về mà không có anh bên cạnh. Em làm đủ mọi cách để hình bóng anh, tiếng nói anh và nụ cười anh ra khỏi tâm trí em, em lại thất bại. Người ta hay nói hãy lấy người yêu mình đừng lấy người mình yêu sẽ khổ, em nghĩ câu này có thể là đúng. Và rồi cuối cùng em quyết định lấy người yêu mình để em không phải tổn thương hay nhói đau con tim nữa, cũng có thể người ấy sẽ thay thế anh để em quên được anh em từng nghĩ vậy, nhưng không trái tim đầy ấp hình bóng anh rồi. Tình yêu người ấy dành cho em cũng như anh từng yêu em, nhưng em lại không yêu người ấy như yêu anh. Em quyết định xa anh mãi mãi không có nghĩa là em hết yêu anh vì em không muốn mình phải đau thêm nữa, không phải bị tổn thương thêm nữa. Em biết mình làm vậy là rất tuyệt tình với anh nhưng em không còn sự lựa chọn nào hết. Và rồi anh im lặng, em cứ mong anh hãy im lặng như anh cũng từng im lặng để bước chân em được nhẹ nhành hơn. Vậy mà trái tim lại không thể nào xóa bỏ được hình bóng anh.

Ngày em lên xe hoa anh có biết rằng trong lòng em không hề có cảm giác nào hết, không hồi hộp, không vui, cũng không lo lắng như bao người khác khi họ lên xe hoa đầy ắp tiếng cười xen lẫn nỗi niềm hạnh phúc còn em miệng nở nụ cười mà trái tim nhói đau. Em biết mình vì đã yêu anh mà làm tổn thương người ấy, sau đám cưới em cố gắng để quên anh, quên đi những nỗi đau anh mang đến cho em thế mà lý trí em đã thất bại trước con tim. Em lại tìm cách nói dối người ấy rồi liên lạc để găp anh, em không chịu nổi khi nhớ đến anh là tim em nhói đau. Gặp anh em chỉ cố vui để anh được vui, em và anh đã hứa hẹn biết bao nhiêu về sau này, anh nói nếu có gì thì tâm sự chia sẻ có cần gì thì anh giúp, em rất vui. Thế mà lời nói đó em cứ giữ mãi trong lòng cho đến khi em cần được chia sẻ thì em nhận lại anh những câu nói lạnh lùng, em hụt hẫng thất vọng. Và giờ em đành buông tay tất cả những gì là của anh để anh có thể tìm cho mình được một hạnh phúc mới. Em sẽ chôn chặt nơi con tim em như chôn đi tất cả những niềm vui, nỗi buồn, những kỷ niệm em từng có với anh. Chỉ một mình em biết thôi, em sẽ im lặng cho dù trái tim em có đau thế nào và anh sẽ không bao giờ hiểu hết được tình yêu em dành cho anh là như thế nào. Hai từ "bạn bè" nghe sao đơn giản quá phải không anh nhưng với em và anh thì làm lại rất khó. Em mong sao mai này mỗi khi nhớ về anh trái tim em không còn phải nhói đau nữa và rồi em sẽ có lại được niềm vui thôi anh à. Có nói bao nhiêu đi nữa thì cũng chẳng được gì... nhưng em muốn được nói ra hết tất cả bấy lâu cứ giữ trong lòng. Khi nói ra hết em thấy mình rất nhẹ nhàng mong sao có ai đó an ủi và chia sẻ với mình mà thôi.

Anh à! Dẫu nơi đâu, ở phương trời nào em vẫn cứ nhớ về anh mà thôi. Nếu như mai này trên đường anh vấp ngã, đừng buồn cũng đừng khóc nha anh. Anh hãy nhớ rằng ở đâu đó trên thế gian này vẫn còn có một người luôn chờ đợi anh sẽ là bờ vai để anh tựa vào và người đó lúc nào cũng yêu anh cho dù có thế nào đi nữa thì vẫn mãi yêu anh. Hạnh phúc anh nhé, em chỉ có anh trong tim mà thôi.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Nắng trong em là anh

Thứ Sáu, 18/01/2013, 03:30 PM (GMT+7)Sự kiện: Những câu chuyện tình lãng mạn Nắng của em chính là anh, cảm ơn vì anh đã đến sưởi ấm trái tim em.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Lần đầu tiên em gặp anh là ở trạm đón xe của công ty vào một hôm trời mưa tầm tã… Trong khi anh đang say sưa với cái headphone trên tai thì em ngán ngẩm với thời tiết hôm nay. Ra đường với váy hoa và đôi giày búp bê trắng rất nhẹ nhàng và hậu quả là bây giờ là bộ trang phục đang làm hại khổ chủ là em khi bất thình lình thì trời mưa rào…
 
Em nhìn trời rồi lại nhìn đường, “thôi xong đôi giày chắc sẽ đổi màu sau khi mình lên xe mất” càng nghĩ em càng ghét mưa kinh khủng… Thở dài và em đứng cạnh bên anh lúc nào không biết nhưng lúc đó tâm trạng em chẳng còn hơi đâu mà để ý người xung quanh nữa, em chăm chú lướt tay trên màn hình điện thoại nhắn tin cho chị cùng phòng rằng khả năng sẽ đến muộn vì mọi hôm em đi xe máy nhưng chẳng hiểu sao trời xui đất khiến thế nào bước ra đường nhìn thời tiết đẹp em lại muốn đi xe của công ty và giờ là phải đợi xe mà không rõ bao giờ xe mới đến… và em mới được gặp anh…
 
- Nắng rồi kìa!!!!
 
Em giật mình nhìn sang anh rồi cũng nhìn theo tay anh chỉ những tia nắng hiếm hoi đang hửng lên dần. Trời vẫn chưa tạnh hẳn nhưng có những tia nắng nhỏ bé đó thật làm tâm trạng con người thay đổi… Em nhìn sang anh 1 lần nữa và tim em dường như đang đập không theo nhịp khi anh nở nụ cười với em. Liệu đó có phải là nụ cười tỏa nắng mà người ta vẫn thường nói trong những câu chuyện tình không nhỉ? Hình như em đang bị “sét đánh” không phải vì trời mưa mà vì ánh nắng của một ai đó rồi…
 
Cuối cùng thì cả anh và em đều lên được xe. Em và anh tình cờ lại chọn cùng một chỗ để ngồi. Đầu óc lúc đó còn đang trên chín tầng mây nên em cũng chẳng hỏi được anh tên là gì và làm ở bộ phận nào? Ngoài nụ cười của anh đã in đậm trong 1 ngăn nào đó trong tim em rồi…
 
- Ơ em bị làm sao mà đờ đẫn thế kia? Ốm à? – chị cùng phòng nhìn em thắc mắc
 
- Chị ơi em bị cảm nắng rồi…-
 
- Chết có cần uống thuốc không chị lấy cho… mà trời mưa cơ mà sao lại bị cảm nắng???   

Phì cười vì câu nói của chị bạn nhưng em cũng chẳng buồn giải thích với chị ấy nữa vì em còn đang nghĩ đến anh, em sẽ gọi anh là Nắng nhé!
 
Nắng thường có mặt ở bến xe lúc 6h30 sáng, anh rất cao, cao hơn em đến một cái đầu thì phải, anh rất hay cười và nghe headphone khi đợi xe, cũng không biết anh có biết rằng có một đứa con gái như em luôn cố tình dõi theo anh mỗi sáng khi mà nhà em và công ty không quá xa, đi xe thế này em lại mất thêm công đi bộ từ nhà ra nhưng  vì cứ nhìn anh trái tim của em lại như ấm lại… Ôi!! Hôm nay trời nắng đẹp quá!
 
- Chị ơi em thích Nắng…
 
- Mày thích nắng thì liên quan gì đến chị… chị ghét nắng.. đen da lắm.. bao nhiêu tiền vào da rồi đấy – chị bạn vẫn ngây thơ không hiểu trong khi em thì say nắng mất rồi.
 
Không biết tên cũng chẳng thể hỏi trực tiếp, em thấy mình thật ngốc nghếch khi cứ âm thầm dậy thật sớm mỗi buổi sáng để kịp ra bến xe cùng anh, làm mẹ  phải ngạc nhiên vì mẹ không còn phải khản cổ gọi em dậy đi làm mỗi sáng như mọi khi nữa, mấy chị cùng công ty thì không hiểu vì sao cứ sáng em lại đi xe của công ty và chiều thì bắt các chị ấy lai về trong khi em có thể tự đi xe máy… Đến bản thân em cũng không hiểu được cơn say này bao giờ em mới có thể tỉnh đây. Có lẽ do em thích nắng lắm nên em cũng rất thích anh…

***
                                                       
Kể từ khi chia tay mối tình đầu Hạnh chưa đủ tự tin để đến với bất cứ một mối tình nào nữa, một vết thương dường như quá lớn so với sức chịu đựng của cô. Anh chia tay cô không một lý do, không một giọt nước mắt, kỉ niệm ngắn ngủi kết thúc bằng hai từ chia tay lạnh nhạt của anh khiến cô ngã khụy suốt mấy tháng trời. Đã 3 năm kể từ giây phút đấy cô không còn có niềm tin vào bất kì người đàn ông nào nữa dù họ có thật lòng với cô như thế nào đi nữa cũng không  thể lấy đi những vết sẹo vẫn còn trong trái tim cô. Cô chưa từng thấy rung động hay có cảm tình với bất cứ người đàn ông nào cho đến khi cô gặp anh – dường như ánh nắng từ nụ cười của anh đã làm tan chảy trái tim lạnh giá từ lâu nay của cô mất rồi…
 
Dường như ám ảnh của mối tình cũ khiến cô không đủ tự tin để đến với anh, cô chỉ biết âm thầm ngắm anh từ xa bởi cô sợ cảm giác bị bỏ rơi thêm một lần nữa. Cảm giác đau đớn từ con tim, đôi mắt sưng vù vì nước mắt và tinh thần hỗn loạn như một cơn ác mộng đã ám ảnh cô suốt thời gian sau khi chia tay, phải mất rất nhiều thời gian cô mới lấy lại được thần trí như hiện giờ. Cô không biết gì về anh đến cả tên cũng không dám hỏi bởi cô sợ nếu hỏi được tên thì còn có thể đối diện với nhiều sự thật khác như anh đã có bạn gái hay đại loại như cô không phải gu con gái mà anh thích… Vậy nên quyết định im lặng và dõi theo cô cảm thấy như thế cũng đủ sưởi ấm trái tim cô đơn của cô rồi… Hãy cứ để cô say một lần thôi, cũng đủ rồi…
     
Cơn say dường như không muốn tỉnh cứ càng ngày càng kéo cô vào cơn say, chỉ một nụ cười của anh vào buổi sáng mà khiến cô ngẩn ngơ cả ngày, chỉ vì nhạc chuông điện thoại của anh mà cô bật nghe cả ngày không biết chán, giọng nói ấm và trầm của anh lúc nào cũng thoang thoảng bên tai cô khiến cô mê mẩn đến lạ thường. Chưa bao giờ cô có cảm giác như thế này, thời gian, không gian của cô bị anh ảnh hưởng phần lớn, nhiều khi chợt tỉnh chợt mê cô muốn vùng ra nhưng không hiểu sao bước chân cô cứ lôi cô theo anh ra đến bến xe, đi vào công ty và kết thúc bằng việc cả ngày cô nghĩ về anh. Chỉ cần nhìn thấy anh là cô đã cảm thấy hạnh phúc lắm – có hôm anh ốm nghỉ 1 tuần mà đầu óc cô như phát điên, cô muốn đến thăm anh nhưng không dám, buổi sáng ra bến xe không nhìn thấy anh mà nước mắt cô chỉ trực tuôn rơi. Cô đứng vào vị trí mà anh vẫn thường đứng để đón xe, chạm vào nơi bàn tay anh luôn đặt trên chiếc cột gần đó, đút tay vào túi quần và nghe headphone, nhắm mắt vào cô cũng có thể tưởng tưởng ra anh, nỗi nhớ anh cồn cào thắt nhẹ con tim cô… cứ thế cô chỉ biết chờ, biết đợi trong nỗi nhớ anh.
 
 Cô không tự lý giải được bản thân mình – một cô gái yêu một chàng trai đến cái tên, địa chỉ nhà, tích cách như thế nào cũng không hề hay biết, chỉ biết ngày ngày đón xe cùng anh đến công ty, cô cứ đắm say cái dáng vẻ ấy, khuôn mặt ấy như một đứa trẻ mê mẩn một món đồ chơi, tình yêu của cô chỉ đơn giản và nhẹ nhàng như vậy thôi…

***
 
Anh – Nắng – anh luôn cảm giác được sự xuất hiện của một người con gái ở bến xe của công ty – ngày nào cũng vậy anh cố tình đến thật sớm để được nhìn thấy dáng vẻ lanh chanh của cô gái với mái tóc dài ngang vang nhẹ nhàng. Cô thường đứng rất xa anh nhưng anh có thể cảm nhận được mùi hương nhẹ nhàng toát ra từ cô, mùi hương ấy làm anh nhớ cô, ngày nào chưa thấy cô anh cũng thấy bồn chồn không yên. Anh cao ráo, điển trai và tài giỏi, anh cũng đã từng yêu rất nhiều cô gái trước đó nhưng ngoài khuôn mặt đẹp ra anh chưa bị họ thu phục bởi bất kì những cái khác. Và khi nhìn thấy cô anh như bị cô hút hồn vậy, cô nhẹ nhàng nhí nhảnh như một đứa trẻ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt lúc nào cũng ngập tràn niềm vui. Anh cảm thấy thích thú khi ngày nào cô và anh cũng đi cùng một chuyến xe, tuy không hiểu rõ về nhau cũng chưa lần nào nói chuyện nhưng anh cảm nhận được sự trong sáng từ người con gái này, trái tim anh như rộn ràng hơn khi có sự xuất hiện của cô… anh cười nhiều hơn khi bất chợt nghĩ đến cô…
     
Anh bị ốm mất 1 tuần vì sốt virut, những ngày ở nhà khiến nỗi nhớ cô của anh như bùng nổ, anh chỉ muốn chạy thật nhanh ra bến xe để nhìn thấy cô, để được nghe tiếng bước chân cô chạy. Anh cũng dần bị cô chinh phục từ lúc nào không biết, anh chỉ biết rằng anh rất nhớ cô, vậy mà anh lại nhút nhát không dám tiếp cận cô khác hẳn với tích cách phong lưu của anh trước đây, anh sợ sự trong sáng của cô không có chỗ cho sự phong trần của anh. Và anh cứ mê mẩn như vậy trong cơn mê, mồ hôi đầm đìa vì sốt, anh mơ thấy cô, muốn níu tay cô nhưng không thể… anh cứ ú ớ như vậy cho đến khi trời sáng…ánh nắng hắt nhẹ bên cửa sổ… anh quờ tay bắt gặp ánh nắng nhẹ nhàng đang nhảy nhót… anh làm trái tim bao người phụ nữ phải loạn nhịp và giờ trái tim anh cũng không đập đúng theo điều khiển của anh nữa mỗi khi anh nhớ đến cô…
 
Anh và cô, hai người cứ thầm yêu nhau trong nỗi nhớ, niềm vui của họ là được nhìn thấy nhau mỗi sáng đi làm… họ yêu nhau nhưng không ai dám thổ lộ, một con tim sợ bị tổn thương, một con tim sợ làm người khác tổn thương – hai trái tim muốn đập chung một nhịp mà lại sợ lý trí của mình không cho phép… và cứ thế họ âm thầm yêu nhau, nhớ nhung nhau cho đến khi...
 
Công ty mở tiệc liên hoan mừng 15 năm thành lập lại đúng vào ngày lễ tình nhân nên mọi người muốn tổ chức một buổi party đôi, đó là những ai đi dự tiệc đều phải đi đôi một nam, một nữ. Thông tin được truyền ra làm náo loạn cả công ty, ai cũng tích cực tìm cho mình một người bạn đi cùng phù hợp, phòng kinh doanh và phòng nhân sự là hai phòng có số lượng nam nữ khá bằng nhau, lại ở cũng một tầng nên việc chọn lựa khá nhanh chóng. Hai trưởng phòng quyết định cho hai phòng gặp nhau để đôi bên quen nhau dễ lựa chọn hơn vì mang tiếng là cũng tầng nhưng do cấu trúc của tòa nhà mỗi phòng lại đi bằng một cửa riêng nên việc giao lưu gặp nhau từ trước đến giờ luôn bị cản trở.
 
Chị em phòng nhân sự thấy thích thú trước sự gặp gỡ này bởi trong công ty nổi tiếng đẹp trai và tài giỏi chính là phòng kinh doanh, nếu được cặp đôi với họ thật sự khiến cho đám con gái phòng khác phải ghen tị. Chỉ riêng có cô là thờ ơ với thông tin đó, bởi trong lòng cô chỉ có anh mà thôi người con trai nào cũng không làm cô thấy hứng thú nữa. Cô rất muốn người đi cùng cô đến dự tiệc là anh nhưng chắc hẳn anh sẽ đi với một mỹ nữ nào đó trong công ty cô đoán chắc chắn là vậy. Cô nằm bò xuống bàn và thở dài, cô chẳng còn hứng thú với bữa tiệc này nữa rồi, nếu nhìn thấy anh tay trong tay với một cô gái khác chẳng thà cô ở nhà còn hơn. Nghĩ đến đó thôi mà tim cô đã sôi máu lên rồi, cô làm gì có tư cách gì mà ghen với cô gái bên cạnh anh, chẳng nhẽ chỉ vì cô đi với anh đi làm nhiều hơn với cô ấy, thật buồn cười. Cô thấy bản thân mình thật kém cỏi và ngốc nghếch…
 
Cuộc gặp gỡ định mệnh rồi cũng đến, hai phòng hẹn nhau ở quán cà phê Mộc trước cổng công ty, phòng kinh doanh đa số là con trai nên đến trước để tỏ phép lịch sự, còn phòng nhân sự thì đúng tích cách của phụ nữ - sẽ đến muộn một chút – thời gian đó họ sẽ tranh thủ trang điểm lại một chút – cô với tay lấy chiếc túi xách chả thèm để ý quần áo bước ra khỏi công ty. Chị cùng phòng trách móc:
 
- Cái con bé này, sắp ế đến nơi rồi đấy, đi gặp đấng mày râu mà em chả ra dáng là một người phụ nữ đẹp gì cả, môi cũng không đánh, cầm lấy và thoa một chút hồng vào môi hộ tôi cái.
 
- Em biết rồi mà chị - cô cầm thỏi son môi miễn cưỡng thoa một vài đường cơ bản, sức lực để thoa son cô còn chẳng có nữa rồi.
 
Trong khi cô buồn bã đến vậy thì bên phòng kinh doanh cũng có một người chán nản chẳng kém gì cô.
 
- Chú em tôi hôm nay làm sao vậy, được gặp phụ nữ mà mặt mày lại thế này à? – Dũng bên phòng kinh doanh quay sang hỏi Sơn.
 
- Chắc do em vừa ốm dậy – anh chỉ biết cười nhạt vì thực ra trong lòng anh chẳng mấy hứng thú với buổi gặp này, cả tuần nay anh không được nhìn thấy cô anh thấy trống trải đến kì lạ, đến sáng nay đi làm cũng không thấy cô đi cùng bến chắc cô đã không còn đi làm bằng xe công ty nữa rồi, với tay lấy cốc cà-phê nhẹ nhàng nhấp một ngụm, anh thấy lòng mình còn đắng hơn vị cà phê…
 
Tiếng ồn ào từ bên phòng nhân sự ùa vào quán, cô lặng lẽ bước đi sau cùng tránh né sự chào hỏi từ mấy anh bên phòng kinh doanh, nhanh chóng tìm cho mình một góc khuất nhất cô lặng lẽ tìm chỗ ngồi xuống, đang loay hoay để tìm ghế ngồi thì cô thấy một bàn tay đưa ghế cho cô, giọng nói quen thuộc mà cô đã in trong tâm trí nhẹ nhàng nói với cô:
 
- Mời em ngồi…
 
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, cô nhìn anh sững sờ, cô tưởng mình đang mơ trong chốc lát hai đôi mắt dán lấy nhau như muốn đắm chìm mãi trong đó, cả nhóm nhơ ngác khẽ nhắc hai người:
 
- Ơ kìa Sơn sao lại để Hạnh nó đứng thế, chàng trai ga-lăng nhất phòng kinh doanh đó mọi người –anh trưởng phòng Minh khẽ trêu, tiếng cười cất lên xóa tan khoảng khắc ngượng nghịu, má cô đỏ ửng lên, anh lại trêu cô:

 

Tình yêu nhiều khi đến vội vàng mà bản thân con người cũng chẳng hề biết đến nó đang tồn tại (Ảnh minh họa)

- Em không ngồi là anh mỏi tay lắm đó!
 
Lúc này cô mới khẽ ngỗi xuống, bàn tay nắm chặt lấy chiếc ví cầm tay, trái tim khẽ thở đạp liên hồi. Anh cũng chưa lấy lại được bình tĩnh, quay sang nhìn thấy đôi má hồng ửng của cô thì chợt mỉm cười hạnh phúc…
 
Cả giờ hai bên phòng nói với nhau rất nhiều chuyện, tiếng cười không lúc nào dứt, còn riêng cô và anh thì không còn để ý đến câu chuyện của mọi người nữa bởi họ lúc này chỉ muốn câu chuyện dành cho hai người. Anh cảm nhận được đây là cơ hội của anh, nếu anh bỏ qua cơ hội lần này thì chắc hẳn anh sẽ hối hận mãi mãi, lấy hết dũng khí anh quay sang cô khẽ nở nụ cười:
 
- Anh là Sơn, làm bên phòng kinh doanh hàng xóm của phòng nhân sự bọn em. Rất vui vì hôm nay được làm quen với em, người đồng hành mỗi sáng đến công ty với anh.
 
Nghe Sơn nói đến ba chữ “người đồng hành” Hạnh bỗng đỏ ửng má, vậy là chắc chắn anh biết rằng mỗi sáng có một cô gái ngốc nghếch dậy từ sáng sớm để đón xe cùng anh đến công ty. Cô xấu hổ đến mức ấp úng trong cả cả câu nói: 
 
- Vâng, em là Hạnh phòng nhân sự, em rất vui khi được gặp anh hôm nay, quả là một sự tình cờ có duyên ạ.
 
Hạnh cười và Sơn cũng cười theo cô. Đôi má đỏ ửng và nụ cười trong sáng của cô khiến cho anh không thể nào điều khiển được tình cảm của mình nữa. Hạnh thực sự đã hút hồn anh đến mê dại, chưa người con gái nào khiến cho Sơn có cảm giác hạnh phúc như lúc này, anh mạnh dạn cầm điện thoại chủ động xin số điện thoại của cô. Anh muốn sẽ được sánh đôi với cô trong buổi tiệc lần này, và có cơ hội anh rất muốn thổ lộ cho cô biết tình cảm của anh, nếu còn giữ nó trong tim chắc tim anh sẽ nổ tung ra mất.
 
 Sau hôm gặp nhau định mệnh ấy, cho Sơn số điện thoại của mình, ngày nào Hạnh cũng thấy bản thân mình có sự hồi hộp không rõ ràng, cứ khi nào điện thoại có tin nhắn hay điện thoại cũng khiến Hạnh giật mình, cô đang chờ Sơn, chờ thái độ của Sơn sau buổi gặp gỡ hôm đấy, cô hi vọng rằng cô sẽ may mắn được cùng Sơn sánh đôi trong buổi tiệc của công ty vào cuối tuần này, nhưng cô cũng chả tự tin gì vào bản thân mình, không xinh đẹp cũng chẳng hấp dẫn, một người có chỉ tiêu phụ nữ cao như Sơn chắc gì đã chọn cô chứ. Không dám thở dài nhưng Hạnh cũng tự giác bỏ mấy ý nghĩ vô vọng đó ra khỏi đầu để tiếp tục làm việc.
 
Thứ năm rồi thứ sáu, Sơn cứ soạn tin rồi lại xóa, cứ định gửi lại lưu vào Tin nháp, Sơn đã yêu rất nhiều cô gái khác, bản thân anh cũng được bạn bè mệnh danh là sát gái, vậy nhưng anh cứ cảm thấy rằng nếu đem những chiêu bài tán gái trước đây của anh để sử dụng đối với cô thì thật quá thấp hèn, cô như một giọt sương sớm trong trẻo mà anh chỉ sợ khẽ đụng vào sẽ khiến nó rơi vỡ mất.
              
Chỉ còn mai nữa là đến ngày thành lập công ty, chị em trong công ty ai nấy đều cũng đã chọn được cho mình người đồng hành phù hợp, không thì chí ít cũng là cạ cứng với nhau, các chàng trai thì đều hài lòng với sự lựa chọn của mình bởi đối với đàn ông thì mọi người phụ nữ đều là vật báu rồi. Ngày hôm đó đối với nhân viên trong công ty chẳng khác gì như ngày hội, ai nấy cũng sắm sửa cho mình những bộ đồ đẹp nhất, trông các đấng mày râu đều mạnh mẽ với những bộ vest lịch lãm, còn chị em phụ nữ thì súng sính với váy đầm và những kiểu tóc cầu kì sang trọng.
 
Đã hai giờ chiều, Hạnh đã từ chối rất nhiều lời mời đi cùng vào buổi tiệc tối, cô đã không cho phép mình hi vọng nhưng mỗi khi nghĩ về anh cô lại chẳng muốn đi cùng với ai, nhưng nghĩ đến việc sẽ chẳng còn ai có thể đi cùng cô vì ai cũng đã chọn được đôi phù hợp cô lại thấy chạnh lòng, cô nhủ với bản thân rằng nếu đến chiều không không có thêm một lời mời nào nữa cô sẽ ở nhà và bỏ phí một buổi tiệc vui của công ty. Nằm dài ra bàn, đang định đeo headphone để xả stress thì có tiếng tin nhắn đến. Là anh – cô không tin vào mắt mình nữa, vội vàng ấn Read, anh hẹn cô ra ban công tầng 5.  Chẳng kịp suy nghĩ cô vội lấy áo khoác nhẹ bước ra ban công, anh đã đứng đó từ lúc nào, trên tay còn cầm 2 cốc cacao nóng vẫn bóc khói, hôm nay anh thật nhẹ nhàng với quần âu và sơ mi xanh dương nhạt, nếu anh không đang ở đây và làm việc cùng công ty với cô chắc cô đã ngắm mê mẩn như những anh diễn viên Hàn Quốc cô vẫn hay xem rồi. Anh quay lại nhìn thấy cô lại nở nụ cười, điều cô ghét nhất ở anh chính là khi anh cười, vì khi anh cười cô không điều khiển được con tim mình.
 
- Tối nay em đi với ai đến dự tiệc công ty vậy Hạnh? – Vừa nhâm nhi cốc cacao nóng Sơn vừa nhẹ nhàng hỏi dò Hạnh
 
- Dạ em chưa biết đi với ai anh ạ vì chưa có lời mời nào hấp dẫn đối với em – Hạnh vui vẻ trêu đùa
 
- Vậy em đi với anh có được không? Đi với anh chắc không có điều gì làm em hấp dẫn nhưng anh hứa sẽ làm vệ sĩ của em…
 
Hạnh quay sang – khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và ngỡ ngàng “Anh muốn đi cùng em sao?”. “Đúng, anh rất muốn đi cùng với em” – Sơn khẳng định.
 
Như có một nguồn điện nào đó phải cực mạnh đi qua cơ thể của Hạnh. Cô cảm giác cơ thể tê cứng lại không thể làm được gì nữa, cô muốn nhảy cẫng lên lúc này nhưng lại sợ xấu hổ trước anh. Cô khẽ mỉm cười nhưng khuôn mặt trẻ con không giấu nổi vẻ thỏa mãn, “Vậy em sẽ để anh làm vệ sĩ cả buổi tối nay cho em, thôi em về chuẩn bị đã nhé, tối hẹn gặp anh nhé” Cô nhanh chóng bước chân để tránh mặt anh lúc này nếu không cô sợ anh sẽ phát hiện ra hai má cô đã đỏ ửng như quả cà chua chín và niềm vui thì chẳng thể giấu đi đâu nữa. Anh nhìn cô lật đật chạy đi mà muốn phì cười, anh nói vọng theo cô: “Vậy anh sẽ đón em ở đâu?” Hạnh ngoái đầu lại nhanh chóng trả lời: “Ở điểm đón xe của công ty anh nhé!!” Sơn như chợt hiểu ra điều gì đó, anh khẽ đặt tay lên con tim và thầm nói “Tim ơi anh yêu cô ấy”
 
Lao như điên về nhà, Hạnh chẳng kịp cời giầy cô lao thẳng lên phòng và lục tung tủ quần áo, mọi bộ đồ đều khiến cô cảm thấy không ưng ý, thật ra tất cả đều ổn nhưng vì người đi chung với cô là Sơn khiến cho cô mất bình tĩnh trong việc chọn đồ, thử rồi lại thay cuối cùng Hạnh quyết định mặc chiếc váy trắng ren xòe với những đường cúp ngực tinh tế, làn da trắng của cô thấp thoáng sau chiếc khăn voan nhìn cô chẳng khác một cô công chúa tinh khôi. Lâu lắm rồi, cô mới có cảm giác làm đẹp cho người khác ngắm, nhìn vào gương Hạnh lại mỉm cười, có lẽ cô đã tìm lại được bản thân mình của ngày xưa.
 
Chuẩn bị mọi thứ đã xong xuôi, đứng trước điểm hẹn Sơn cứ thấy trống ngực mình đánh liên hồi, hôm nay nhìn anh thật bảnh với mái tóc vuốt cao. Bộ vest hoàn toàn vừa với thân hình càng tôn dáng vẻ đàn ông của Sơn một cách đáng ghen tị, các cô gái đi qua ai cũng không kìm chế được ánh mắt và quay lại nhìn Sơn ngưỡng mộ. Nhìn đồng hồ, 7h kém 5, anh hẹn Hạnh 7h, anh chỉ mong năm phút trôi thật lâu để anh lấy lại bình tĩnh, anh thật sự bị Hạnh làm cho bản lĩnh đàn ông của mình bị mềm yếu. Lâu lắm rồi mới có cảm giác được chờ đợi một cuộc hẹn với người con gái làm trái tim mình loạn nhịp, cảm giác hỗn độn thật…
 
Hạnh bước đến chỗ hẹn, cô đã nhìn thấy Sơn, nhìn thấy Sơn thật sự Hạnh cảm thấy tự ti với bản thân mình, anh thật không hổ danh là viên ngọc của phòng kinh doanh, nét đẹp nam tính với cách ăn mặc đúng thời thượng khiến cô có cảm giác nếu mình không giữ chắc con người này chắc chắn sẽ mất rất nhanh, sẽ mất mãi mãi. Cô chậm rãi bước tới đầu xe của Sơn, hai tay bám chặt vào chiếc sắc nhỏ, nếu so với Sơn, Hạnh cũng chẳng thua kém chút nào. Cô không xinh lộng lẫy như những cô gái chân dài khác, nhưng vẻ đẹp của cô trong sáng như viên ngọc, hai má bầu bình, đôi mắt long lanh đẫm lệ, khuôn mặt hài hòa khiến cho người đối diện phải lúng túng, anh như bị nét đẹp của cô làm cho mê muội hơn, cô khẽ đập vào vai anh nói: “Anh Sơn, mình đi chứ ạ?”.
 
Đến lúc này anh mới chợt tỉnh, anh khẽ mời cô lên xe, cô khẽ vòng tay vào eo anh để ngồi lên, chỉ thế thôi mà khiến anh như chẳng còn làm được việc gì, mãi không thấy anh nổ máy, cô khẽ vươn người lên hỏi anh: “Xe hỏng hả anh?” Anh quay lại, hai khuôn mặt đối diện nhìn nhau, đôi mắt của cô khiến anh bối rối, “À không, anh đi ngay đây, hôm nay em đẹp lắm”. Nói xong anh rồ ga đi, hai khuôn mặt - một của người trước một của người sau đều khẽ mỉm cười, trái tim thổn thức chẳng nói lên lời.
      
Nắng trong em là anh…
 
Em cứ tưởng rằng Nắng là của trời, chỉ trời mới có được Nắng, nhưng bây giờ thì em đã biết rằng Nắng của em chính là anh, cảm ơn vì anh đã đến sưởi ấm trái tim em…
 
Có lẽ không phải là cặp đôi đẹp nhất trong buổi tiệc ngày hôm đấy, nhưng trong mắt của hai người, Sơn và Hạnh, ngày hôm đó là ngày đẹp nhất của họ, bởi trái tim hai người, một đang quên đi quá khứ, một đang đi tìm hiện tại đã tìm thấy nhau. Tình yêu nhiều khi đến vội vàng mà bản thân con người cũng chẳng hề biết đến nó đang tồn tại…
 
Sơn yêu Hạnh, anh đã trót để con tim phải nói ra điều đó với cô, anh sợ rằng nếu anh không nói ra thì cô sẽ tuột khỏi anh mất. Sau khi được cùng cô tham dự bữa tiệc đó, anh nhận ra rằng anh cần ở bên cô, anh có cảm giác rằng trái tim cô bằng pha lê, cần được bảo vệ và che chở, và anh sẽ tình nguyện làm điều đó vì cô. Mỗi khi cô cười, mỗi cử chỉ của cô đều làm mờ tâm trí của anh, anh không nghĩ được việc gì khác ngoài nghĩ về cô, và tối hôm đó khi đưa cô về, anh đã mạnh dạn để con tim mách bảo lý trí rằng anh cần có cô ấy… Chính là ngày hôm nay…
 
Hạnh chưa kịp cảm nhận hết hạnh phúc mà cô đang có đó là được đi bên anh, được nghe anh nói, được trông thấy anh cười… mọi thứ của anh đều làm cô thấy xung quanh chỉ toàn là màu hồng, màu của hạnh phúc thì cô đã được cảm nhận thêm một hạnh phúc lớn hơn bao giờ hết… điều mà trái tim cô đang thổn thức vì nó…
 
Đưa cô về đến cửa nhà, đã 11h khuya, mọi thứ đều bình lặng một cách êm ái, gió khẽ thổi se se lạnh khiến cô khẽ rùng mình, cô định chia tay anh bước nhanh vào nhà cho đỡ lạnh, vừa bước đi được mấy bước thì bàn tay cô đã bị bàn tay anh giữ lại, trông giây phút đó, cô thấy toàn thân như nóng bừng lên, cái nắm tay của anh siết lấy tay cô mạnh mẽ như sợ nếu buông ra thì cô sẽ chạy mất, cô chưa kịp định thần, định quay lại thì anh đã kéo cô vào lồng ngực, hơi thở của cô càng dồn dập hơn, nhưng cô còn cảm nhận một thứ còn nóng hơn cơ thể cô đó chính là trái tim anh, tiếng đập trái tim anh làm cơ thể cô mềm ra, hai tay cô không chủ định vòng ra sau lưng anh, anh cúi xuống hôn nhẹ vào mái tóc cô như để lấy lại bình tĩnh trước hành động bất ngờ đó của mình.
 
Cô nhắm mắt lại, cảnh vật xung quanh cũng dường như đang nín thở theo dõi hai người, không một tiếng động ngoài hai trái tim đang hướng về nhau, cứ đứng như vậy một lúc cho đến khi cô giật mình mở mắt, định thoát khỏi vòng tay anh thì anh nhẹ nhàng cúi xuống áp hơi thở mạnh mẽ của mình vào khuôn mặt cô, cô dường như hóa đá, không biết phải làm gì, chỉ kịp nghe anh nói thầm bên tai rằng “Hạnh, sao em lỡ cướp mất trái tim anh” – rồi chuyển từ tai anh đã xuống đến môi cô, nụ hôn nồng cháy là câu trả lời cho mọi câu hỏi lúc này, anh yêu cô và cô cũng rất yêu anh, họ thuộc về nhau…
  
Sáng sớm, khác với thường lệ cô dậy sớm hơn mọi ngày, không phải vì bị mẹ gọi dậy sớm như mọi ngày, mà là có một người tình nguyện ngày nào cũng gọi cô dậy và qua chở cô đi làm, đó là anh. Bước vào nhà tắm, nhìn vào trong gương, khẽ chạm tay vào môi, cô lại nhớ đến nụ hôn mãnh liệt tối hôm qua, cô khẽ cất tiếng hát “Yêu anh, yêu anh yêu những giấc mơ – giấc mơ dài thật dài và em không có lối ra…”. Ngoài cửa sổ những giọt nắng khẽ chạm đất xóa tan cái lạnh không biết là của thời tiết hay là của một trái tim đang yêu nào đó.
 
 Anh được cùng cô đi ăn sáng, cùng cô đi làm, được đưa cô về và đi dạo quanh các con phố nhỏ, được ngắm cô cười và được yêu cô. Anh đang là người đàn ông của hạnh phúc, tính cách của cô thật đáng yêu, cô lúc thì như trẻ con khiến anh chỉ muốn bật cười, khi lại như một thiếu nữ cứ vô tư trong sáng khiến anh luôn muốn nâng niu và che chở. Hạnh phúc nối tiếp hạnh phúc, tình yêu của anh như một dòng suối chảy mạnh mẽ không ngừng, lúc nào cũng đong đầy yêu thương, “anh đã tìm thấy em rồi, người con gái anh nguyện chỉ yêu suốt cả cuộc đời….”
 
Cả công ty như rộn ràng hơn về thông tin của cặp trai xinh gái đẹp của hai phòng Kinh doanh và Nhân sự đang hẹn hò. Hàng ngày anh và cô sánh bước bên nhau đến công ty thôi cũng đủ để cho bao nhiêu ánh mắt phải ghen tị. Từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến tan ca chẳng bao giờ anh và cô không nhớ đến nhau, dù chỉ được bên nhau trong tích tắc cũng làm hai người ngập tràn niềm vui hạnh phúc. Cả ngày họ cứ đắm say trong tình yêu, cuộc sống của cả hai như đều tìm thấy được niềm vui nơi trái tim vụng về yêu và nhớ.
          
Hạnh phúc vô hình làm sao có thể vẽ..
Chỉ có con người mới vẽ nên hạnh phúc mà thôi…
Anh đã vẽ hạnh phúc nơi con tim em đó, hãy yêu anh đến hết cuộc đời này được không em…?
Nắng của trời hãy để mây mang đi xa nhé, anh là của em và để em giấu trong trái tim em…
 
Tình yêu chẳng cần phô trương hay giành giật… chỉ đơn giản là tìm đúng mảnh ghép mà thôi… Nếu đã là của nhau thì dù anh hay em có ở nơi nào đi chăng nữa, chắc chắn sẽ về bên nhau bởi trái đất hình tròn mà con người lại có lực hút. Lực hút từ con tim…

Hãy yêu khi có thể….

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Những lầm lẫn trong cuộc đời

Thứ Sáu, 18/01/2013, 08:21 AM (GMT+7)Sự kiện: Tình yêu giới trẻ hiện nay Cô bé khó thở vì bị lao... nhưng bác sỹ nào cũng quy kết, cháu bị bệnh tương tư

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Người ta thường ví cuộc đời như một chuyến đi, hay, giống như một con tàu… Trên chuyến tàu miệt mài phăm phăm về phía trước ấy, hẳn hành khách chúng ta chỉ háo hức dừng chân ở các ga lớn, rực rỡ, sôi động… Trên chuyến tàu chộn rộn miên man ấy, hẳn chúng ta không có thì giờ ghé thăm các ga xép. Để, đôi khi, bắt gặp ở đây chút bồi hồi, xao xuyến…

Chiều nay, bạn tới nhà chơi. Bạn hỏi mượn dép để thay đôi giày nặng mùa đông cho thoải mái. Chị mang dép ra, đột nhiên bật cười. Bạn hỏi tại sao cười. Chị nói nhìn bạn lui cui tự dưng nhớ chuyện xưa – chuyện làm phim ở một vùng quê lầy lội: Bốn ngày liền, cứ tinh mơ mấy chục con người lại rời phố ra quân, để hai tiếng sau tới đích. Xe nhàn nhã tập kết ven lộ, người hì hục cuốc bộ vô điểm quay, đến khi trời tắt nắng thì lội ra, hồi phố. Lần nào trông thấy chị, anh tài xế xe hợp đồng cũng nhiệt thành đưa chị xô nước rửa chân. Cảm động quá sức, ái ngại quá thể. Lần thứ ba chị khoát tay cảm ơn: “Ôi, không cần đâu anh, cực anh quá”. Anh tài xế xe tốt bụng nghe vậy bèn.. mếu: “Chị kính yêu ơi, để xe dính đất tui còn… cực hơn”. Haha, thì ra là việt vị, thì ra người tốt bụng sợ xe dính đất! Xúc cảm bộp chộp của đạo diễn thành giai thoại vui cho cả đoàn.

Lại nhớ hồi đi học điện ảnh ở Nga, trong lớp chị có một bạn nam người Mông Cổ vui tính, nhưng cũng hơi… dễ tính. Một lần, như mọi sinh viên ngoại quốc khác, anh về nước làm phim bài khóa, và mang sang trình chiếu bộ phim 10 phút tuyệt vời. Phim kể về ông già đau tim sống cô độc trong chung cư. Một lần lên cơn mệt, ông lê ra cửa kêu cứu. Gặp cậu bé láng giềng đi học ngang qua, ông nhờ bé gọi giúp ai đó. Cậu bé sốt sắng chạy lên nhà, nhưng khi cha mẹ cậu sốt sắng tới nơi thì ông già đã qua cơn mệt, tỉnh queo, khiến đứa bé bị cha mẹ nghi hoặc. Lần khác, ông mệt nhiều hơn, gọi điện thoại kêu cấp cứu, khi xe tới nơi ông già không đi nổi ra mở cửa, tay cầm khóa, chân lê lết, nhưng vẫn cố làm ra giọng khỏe: “Xin chịu khó chờ một chút, tôi đang kiếm chìa khóa”. Cứ vậy, ông vừa nói vừa… bò. Phim hết. Cả lớp vỗ tay tán thưởng. Thầy khen phim sâu sắc, nói lên được ý tưởng che giấu thực trạng. Trò khen phim tinh tế, sửng sốt trước thâm tài của bạn. Bạn còn sửng sốt hơn, rằng tại sao mọi người lại suy nghĩ phức tạp, lâm ly như thế? Rằng tôi chỉ làm phim này đơn giản vì ông già bệnh tim ở ngay sát nhà tôi, quay quá tiện, ít tốn kém. Cả lớp xẹp hứng, cười ngả người.

Nhưng có những lầm lẫn không cười được.

Đó là chuyện con trai xuống tóc khi chia tay với người yêu. Mẹ xót con đau khổ, cầu mong vết thương con mau lành. Nhưng vết thương con ở nơi khác: Người yêu con phản bội mà không muốn cho ai biết. Con mã thượng nam nhi hứa không nói ra, nhưng người yêu con vẫn lo. Con thề độc nhưng người yêu con vẫn sợ. Để trấn an người yêu, con vừa thề, vừa hứa bằng cách… cạo đầu.

Mẹ xót xa khi nhìn thấy con xuống tóc khi chia tay với người yêu (Ảnh minh họa)

Đó là chuyện một nữ sinh người Anh chết oan vì bác sĩ nhầm bệnh lao phổi với “bệnh tương tư”. Tin kể rằng cô bé Alina Sarag đã tới gặp năm bác sĩ ở bốn bệnh viện khác nhau, nhưng không ai phát hiện ra căn bệnh y học hoàn toàn có thể cứu chữa. Cha mẹ Alina đã từng gọi hơn 50 cuộc điện thoại tới bác sĩ của cô bé, trình bày tình trạng khó thở của con gái suốt 5 tháng trước khi bé qua đời. Trước tòa, bác sĩ riêng của Alina, tiến sĩ Sharad Shripadrao Pandit còn lên án ba mẹ cô bé quá chiều chuộng con, đoạn quyết mọi triệu chứng ở Alina là do cô “nhớ nhung một chàng trai”.

Cha Alina kể bác sĩ luôn hỏi con ông có gặp ai trong kỳ nghỉ không, có nhớ nhung không. Cứ thế bác sĩ xoay quanh ý nghĩ Alina đang tương tư một chàng trai, rằng sự mệt mỏi xuất phát từ trong đầu, khuyên cha mẹ cô bé đưa con tới gặp bác sĩ tâm lý. Theo hồ sơ, Alina nhiễm lao lần đầu tiên năm 2009 từ một nữ sinh cùng trường. Được chữa trị phục hồi nhưng tới tháng 7/2010, sau chuyến đi nghỉ cùng gia đình ở Pakistan, cô bé lại tiếp tục xuất hiện các triệu chứng bệnh. Cô bé đáng thương lần lượt được đưa tới bốn bệnh viện nhưng không nơi nào xác định bệnh lao đã có tiền sử, thay vào đó, các bác sĩ cho rằng cô mắc bệnh tương tư.

Ngày 6/1/2011, sau bao đau khổ, căng thẳng, Alna Sarag qua đời khi nhập viện khẩn cấp do một cơn khó thở nặng. Chị nhớ mình cũng khó thở khi nhìn gương mặt có nụ cười tươi của cô bé tuổi tròn trăng. Vậy mà trăng mãi mãi đã thôi không tròn nữa…

Viết tới đây, thốt dưng chị nhớ tới bài thơ (tưởng) ngắn, và (tưởng) vui của nhà thơ trẻ Trương Quế Chi. Bài thơ có tên (tưởng như) rất nhẹ nhàng “Giấc mơ chim sẻ”.

Qua bầu trời

Chỉ thấy cánh những con chim sẻ

Bay như những người rối trí

Chết

Vì tưởng nhầm tường kính là đám mây

Chết vì tưởng nhầm cột điện bê tông là cành khô mùa đông

Chết

Vì tưởng nhầm con người là rừng cây an toàn

Những con chim sẻ

Thoát nạn

Nâng cánh cao cùng gió

Là những con chim sẻ bị mù bẩm sinh.

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Chinh phục nàng trong 15 phút

Thứ Tư, 09/01/2013, 02:25 PM (GMT+7)Sự kiện: Cảm xúc thăng hoa Đôi lúc, đàn ông không nhận ra rằng “yêu” với nhịp độ nhanh sẽ mang lại cảm giác vô cùng tuyệt vời cho cả họ và nửa kia.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Khởi động “khúc dạo đầu” sớm

Mặc dù khâu này không được tính vào chu trình 15 phút nhưng để “cuộc vui” trơn tru, bạn nên “khởi động” cho nàng trước bằng cách liên tiếp đưa ra những lời khen nhạy cảm, bóng gió gợi ý về những gì sẽ diễn ra vào buổi tối.

Hãy thêm chút nhiệt vào những cuộc trò chuyện của cả hai. Bạn có thể gọi điện cho nàng trong giờ làm việc và khiến nàng “rạo rực”, nóng lòng chờ đợi đến giờ giao ban vào buổi tối. Tất nhiên, không nên gợi tình quá để tâm trí nàng vẫn có thể tập trung hoàn thành tốt công việc của mình.

Dạo đầu: 8 phút

Khi bắt đầu, bạn hãy mở vài ca khúc với nhịp điệu nhanh để khuấy động không khí. Dành ít nhất 3 phút để làm nửa kia hưng phấn bằng nụ hôn. Theo nghiên cứu của Đại học Lafayette (Mỹ), nụ hôn giúp giảm hàm lượng hormone stress cortisol, tăng hưng phấn nhanh chóng.

Lúc này, đừng vội cởi bỏ y phục của nàng mà nên mơn trớn bên ngoài lớp vải một cách từ tốn. Theo chuyên gia tâm lý trị liệu Christine Webber (Mỹ), cách khéo léo nhất là bạn tỏ ra không hề nôn nóng rồi bất ngờ cởi bỏ nội y của đối phương. Điều này sẽ khiến nàng hưng phấn và nhạy cảm hơn. “Cuộc yêu” sẽ càng thú vị hơn nếu nàng giúp bạn cởi bỏ chúng.

Tiếp đó, bạn hãy dành chút thời gian để thưởng thức mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng và chòng ghẹo nàng một chút bằng cách đưa miệng lại gần vùng phía trên xương mu nhưng thay vì hôn vào vị trí này, bạn hãy hôn vào mặt phía trong của bắp đùi. Đây là một trong những điểm nóng giúp kích thích khoái cảm tốt nhất.

Lời khuyên hữu ích nhất khi thực hiện màn dạo đầu là nên liên tục tạo ra các kích thích. Chẳng hạn, bạn có thể vừa hôn, vừa mơn trớn cơ thể nàng hoặc bạn và nàng cùng “yêu” bằng miệng (tư thế 69 sẽ rất thích hợp cho cả 2 bạn) và trong lúc này, bạn mát-xa cơ thể nàng.

Hãy dành chút thời gian để thưởng thức mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng (Ảnh minh họa)

Khi hôn môi, bạn nhớ dùng tay mơn trớn vùng lưng của đối tác. Lúc bắt đầu vào tư thế chuẩn bị, bạn dùng ngón tay cái và ngón trỏ cấu nhẹ vào “nhũ hoa” của nàng. Khi mát-xa cơ thể nàng, bạn nên kết hợp hôn vào những điểm nóng. Điều quan trọng là bạn phải tạo ra những kích thích liên tục để âm đạo có thể sản sinh đủ chất bôi trơn trước khi vào giai đoạn thâm nhập.

Nếu cần thiết, bạn có thể sử dụng thêm dầu bôi trơn hương dâu. Khảo sát của Hiệp hội nghiên cứu khứu giác và vị giác Mỹ (AchemS) cho thấy mùi hương dâu giúp kích thích các giác quan.

Tư thế “phụ nữ ở trên”: 4 phút

Nhiều phụ nữ cho biết họ dễ “lên đỉnh” hơn khi được nắm quyền “cầm lái”. Tư thế “phụ nữ ở trên” mang lại cho họ quyền kiểm soát hướng di chuyển của “cậu nhỏ” và nhịp độ của “cuộc vui”.

Trong lúc để nàng điều khiển “cậu nhỏ”, bạn có thể chơi đùa với “núi đôi” của nàng bằng cách dùng miệng mơn trớn chúng và dùng tay cù nhẹ vào vòng 3 của nàng nếu có thể.

Kích thích đồng thời nhiều điểm nóng trên cơ thể phụ nữ là bí quyết để đưa họ nhanh chóng và chắc chắn “lên đỉnh”.

Đừng ngơi tay bởi bạn chỉ có 3 phút để thực hiện điều này thôi đấy!

Tư thế “đàn ông ở trên”: 3 phút

Bạn sẽ ngạc nhiên với những gì mình có thể làm được trong 3 phút, thậm chí bạn có thể đổi tới 5 tư thế “yêu” trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Dù bạn chọn tư thế truyền thống, doggy hay úp thìa, hãy chọn tư thế nào mà qua nhiều lần “yêu”, bạn cảm thấy cả 2 dễ “lên đỉnh” nhất.

Lúc này, hãy trao cho nàng một nụ hôn kiểu Pháp và nếu muốn, bạn có thể nói tục một chút. Đây sẽ là thời điểm bạn chạm tới ngưỡng cửa cực khoái. Nếu như bạn và nàng từng trải nghiệm cảm giác phiêu lưu, lần này hãy thử một số cảm giác mạnh như giật tóc, thâm nhập sâu… Sau khi xong xuôi, đây chính là lúc bạn tận hưởng đỉnh điểm của khoái cảm.

Đừng để đồng hồ ở đầu giường

Đừng chăm chăm nhìn vào chiếc đồng hồ khi đang âu yếm nàng, tốt nhất, bạn nên chọn cho mình một tiếng chuông êm ái để nhẹ nhàng nhắc nhở mình chuyển giai đoạn.

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh

Thứ Năm, 10/01/2013, 03:41 PM (GMT+7)Sự kiện: Miss Sinh Viên Các nam thanh nữ tú Học viện Cảnh sát nhân dân khoe tài năng, sự duyên dáng trong tiết lạnh Hà Nội

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tối qua, tại hội trường Học viện Cảnh sát nhân dân đã sôi nổi diễn ra hội thi Sinh viên thanh lịch khóa D37. Đây là cuộc thi dành cho những gương mặt nam thanh nữ tú năm thứ nhất của trường.

Với các phần thi: Trang phục truyền thống, trang phục áo dài, tài năng, các chàng trai, cô gái của Học viện cảnh sát nhân dân đã cho khán giả được chiêm ngưỡng những phần thi đẹp mắt và những màn tài năng ấn tượng, hài hước.

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Cuộc thi thu hút đông đảo học viên của trường đến cổ vũ

Sau ba phần thi, ban giám khảo đã lựa chọn ra 5 cặp đôi đi tiếp vào vòng thi ứng xử. Ở vòng thi này, cặp đôi Nguyễn Hải Long và Lương Thị Thu Thảo đã trả lời xuất sắc câu hỏi của mình để giành danh hiệu cao nhất của cuộc thi.

Giải nhì được trao cho cặp đôi Nguyễn Văn Hiếu và Nguyễn Thị Bích Ngọc. Ba cặp đôi còn lại đồng giải ba là: Đăng Thế Tùng - Lang Thùy Dung; Đặng Trung Anh - Nguyễn Hoàng Khánh và Nguyễn Duy Liêm - Cao Thị Thu Hằng.

Sau đây là một số hình ảnh của cuộc thi:

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Các thí sinh trong phần thi chào hỏi

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Ở phần thi này, các chàng trai mạnh mẽ trong trang phục truyền thống của ngành, còn các cô gái dịu dàng với tà áo dài Việt

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Tiết mục tài năng kịch hình thể cảm động

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Mang lại tiếng cười cho khán giả với màn kịch hài hước

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Thị Nở - Chí Phèo thời hiện đại

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Những tiết mục múa được dàn dựng công phu

Nữ sinh Cảnh sát khoe sắc trong giá lạnh, Bạn trẻ - Cuộc sống, nu sinh canh sat, nu canh sat xinh dep, hoc vien canh sat nhan dan, nu sinh canh sat, canh sat nhan dan viet nam, hoa khoi canh sat, khai giang hoc vien canh sat, cong an, bao, tin tin, miss hoc vien canh sat

Và những tiểu phẩm hài hước, vui nhộn

Xem tiếp

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu

Thứ Hai, 07/01/2013, 07:26 AM (GMT+7)Sự kiện: Những câu chuyện tình yêu cảm động nhất Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.

Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.

Cô - một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải ao ước. Cô có những mơ ước từ nhỏ và cô đang dần hoàn thành nó, chỉ có một điều không nằm trong dự định của cô đó là cô đã yêu anh. Tình yêu đến thật nhanh chóng làm cho con người ta không nhận ra mình đang yêu, và cô cũng vậy, chỉ biết rằng khi xa anh, khi lâu lâu không thấy giọng nói của anh là cô lại thấy buồn buồn, nhớ nhớ…

Tình yêu của họ cứ thế mà lớn dần trong trường trung học, anh rất chiều cô và cô cũng biết điều đó. Chính vì vậy giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuyện cãi vã nào to tát cả.

Sắp hết năm cuối trung học, anh chọn cho mình một trường đại học kĩ thuật để thi vào, và tất nhiên là người miền bắc anh sẽ chọn một trường kĩ thuật ở Hà Nội… Anh nghĩ vậy, anh hỏi cô sẽ chọn thi trường nào? Và thật bất ngờ khi cô nói cô sẽ thi một trường kinh tế ở khu vực miền trung, và trường đó ở tận trong Đà Nẵng. Anh buồn ra mặt nhưng vẫn thói quen chiều chuộng nên anh giữ lại tâm trạng và chúc cô thi tốt. Còn cô, vẫn vẻ mạnh mẽ và tươi cười “Thế nhé, anh ở miền bắc, em miền trung... thử xem ai giữ được tình yêu này nhé”. Cô suy nghĩ đơn giản khi chọn trường “con gái nên học kinh tế”, bố mẹ cũng hỏi cô sao không thi một trường kinh tế ở Hà Nội mà lại vào hẳn miền trung như vậy? Cô chỉ nhoẻn miệng rồi cười phá lên “tại vì con muốn bay bổng và xem xa bố mẹ con có tự lo được cuộc sống cho mình không, con trưởng thành rồi mà"... Và thế là họ thi đậu, cả hai sẽ đi học đại học ở hai vùng xa nhau lắm.

Trước ngày đi nhập học, anh và cô nói chuyện thật nhiều, lần đầu tiên họ nắm tay, lần đầu họ trao nhau nụ hôn ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh yêu cô thật nhiều... còn cô chỉ khẽ gật đầu, cô không muốn nói những câu tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng không phải ngoại lệ. Có chăng cô chỉ nói những câu ấy với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư…Chính vì vậy đã nhiều lần anh thất vọng, anh buồn vì cô không đáp lại một câu nói yêu thương nào cả. Nhưng anh biết cô yêu anh rất nhiều, vì vậy anh tự động viên mình “không nói cũng không sao, miễn là em yêu mình là đủ"…

Trong suốt thời gian học đại học, họ gọi điện, nhắn tin cho nhau… gặp nhau trong những ngày lễ mà cả hai đều về quê. Đến sinh nhật cô, sinh nhật anh, noel, valentine… cũng chỉ là những tin nhắn yêu thương và những món quà gửi qua bưu điện. Nhưng chính vì đơn giản như thế, ngọt ngào như thế mà tình yêu trong sáng của họ bền lâu. Cả cô và anh không cho phép mình có thêm một mối quan hệ phức tạp nào khác, họ chỉ biết cố gắng học để ra trường và được gần nhau. Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ… sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận (Ảnh minh họa)

Rồi một ngày đầu năm thứ 4 đại học, anh bất ngờ xuất hiện ở cổng trường ĐH của cô, anh ôm cô một cái làm cô ngượng ngùng với đám bạn và phải đẩy mạnh anh ra. Cô mừng lắm, nhưng ngạc nhiên vì sao anh lại vào thăm mình trong khi việc học của anh còn bộn bề ở Hà Nội. Cả đêm hôm đó họ nói chuyện thật nhiều… và tất nhiên anh vẫn luôn nói anh yêu cô. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học bên Úc để hoàn thành mong muốn của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò cô thật nhiều, cô chỉ ôm anh và khóc. Lần đầu tiên trong đời cô khóc vì một người con trai, và cũng là lần đầu tiên cô nói với anh “Em sẽ đợi anh”. Cô bắt anh hứa, tối nào anh cũng phải hát ru cô ngủ, mỗi ngày một bài, một điệu khác nhau. Anh cũng ra một điều kiện với cô, mỗi tối anh gọi cho cô, cô chỉ làm một việc là nhấc máy và nghe, không được hỏi, không được bắt anh nói thêm gì ngoài việc hát cho cô. Cô đồng ý.

Vài ngày sau đó, cô nhận được điện thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc rồi và anh sẽ thực hiện lời hứa. Tối hôm đó anh hát ru cô bằng bản tình ca mà Quang Dũng vẫn hát. Bài hát quen thuộc thế mà sao cô nghe hôm nay thấy lạ và hay đến thế, và vậy nên cô ngủ lúc nào không biết nữa. Rồi những ngày sau đó anh cứ ru cô ngủ mỗi tối, và không quên nói một câu anh yêu em khi kết thúc. Ở đầu dây bên này cô cũng giữ lời hứa với anh sẽ không hỏi han gì khi anh gọi điện thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin…

Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, cô nhận luận văn tốt nghiệp. Đối với một sinh viên ưu tú như cô thì làm luận văn tốt nghiệp chỉ mất 2/3 thời gian cho phép vì vậy cô có nhiều thời gian hơn, cô muốn về thăm bố mẹ anh... Nhưng khi cô đến, cổng nhà anh nhiều lá vàng rụng, hai cánh cổng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như không có ai lau chùi đến chúng, cô hoang mang… Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ thấy họ nói cách đây 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuyện gì không biết nữa nhưng họ đã chuyển nhà từ ngày ấy.

Cô càng lo lắng và không hiểu sao anh không nói với mình… Tối đó, cô đã hỏi anh lí do sao có chuyện như vậy mà anh không nói với cô… anh không trả lời mà chỉ cúp máy một cái "Phụp"… Cô giận lắm, cô bực, cô nóng tính. Tối hôm sau cô lại hỏi “Hay anh chán em rồi?” cũng không gì khác ngoài tiếng "phụp"…rồi những ngày sau đó cũng vậy. Anh tắt máy nhanh đến nỗi câu nói của cô “chúng mình chia tay nhé”... anh cũng không thèm trả lời. Cô thực sự quá bức xúc, quá bực và không hiểu sao anh lại bỏ cô với bao hứa hẹn như vậy, dù tối nào anh cũng vẫn hát ru cô ngủ, vẫn giọng anh trầm trầm hát nhưng không bao giờ trả lời cô, chắc anh đang thực hiện lời hứa “cô không được hỏi gì khi anh gọi điện hát ru cho cô ngủ”. Nhưng không chấp nhận mãi thế được, cô phải tìm bố mẹ của anh để nói với họ cho anh một trận vì dám làm cô bực, với lại cô cũng muốn gặp họ, hỏi han họ vì đã lâu lắm cô không thăm họ rồi. Cô trở về quê và hỏi công an địa phương nơi gia đình anh đã sống ngày trước, họ nói cho cô biết gia đình anh đã chuyển vào Đà Nẵng ( Số nhà…,đường…). Cô ngạc nhiên và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuyển vào chỗ mình học, sao mà anh giấu kín thế, chắc làm mình ngạc nhiên đây! Nhưng dù sao việc quan trọng nhất là cô sẽ đến thăm họ sớm nhất. Tối đó cô không hỏi anh gì hết...

Cô trở lại Đà Nẵng vào một chiều trời không nắng, âm u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái cổng nhà mới của anh trang trí thật lạ, một cái vòm có thiết kế kiểu Hàn Quốc, xung quanh có dây leo… Cô bước hồ hởi qua cánh cổng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ gầy đi nhiều thế, ánh mắt nhạt nhòa. Cô bước nhanh vào nhà anh, chiếu thẳng vào mắt cô là tấm ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuyện đến với cô quá bất ngờ, tay cô rã rời, cô đánh rơi cả đồ biếu mà cô đã chuẩn bị trước khi đến đây. Cô như chết lặng, cô òa khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều đến thế, dường như cô đã hiểu được một chuyện gì đó. Cô lịm đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy, mẹ anh đang ngồi bên...

- Cháu tỉnh rồi à, thằng Thuận nhà bác chắc sẽ làm cháu buồn lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cuối và đã mất cách đây 3 tháng. Trước khi nó ra đi, tâm nguyện lớn nhất của nó là mọi người đừng nói cho cháu biết, nó sợ cháu buồn. Nó muốn được yên nghỉ ở nghĩa trang gần trường đại học của cháu, vì vậy cả gia đình bác đã chuyển vào đây để chăm chút mộ phần cho nó. Nó yêu cháu nhiều lắm, trước đó nó đã hát suốt cả tuần để thu âm gần 200 bài hát rồi thuê 1 hãng truyền thông mỗi tối gọi điện cho cháu bằng số điện thoại bên Úc và phát từng bài hát đó.

… Bây giờ cô đã hiểu tất cả, vì cô, anh vì cô mà đã làm mọi thứ, động viên cô suốt thời gian ấy. Sẽ khổ đau hơn nếu cô biết chuyện này muộn hơn nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy nuối tiếc, buồn sâu lắng. Vì sao cô không dành thời gian cho anh nhiều hơn, vì sao cô phải đi xa để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình… Có phải cô có một chút gì bất cần. Ôi mọi thứ đang loạn lên trong đầu cô, nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận…

Cô chưa bao giờ nói "Em yêu anh"!

P/s: Hãy yêu thật lòng và hết mình khi ta còn nhau.

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 6897, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Kinh hoàng chuyện 'thế giới ngầm' trong nhà xác

Kinh hoàng chuyện 'thế giới ngầm' trong nhà xácHầu hết những gia đình có người nhà tử vong đã chuyển vào nhà xác bệnh viện muốn đưa thi thể về quê an táng phải biết chung chi cho nhân viên và lực lượng “cò”.>> Những phận người vô thừa nhận trong nhà xác 

Trong các bệnh viện trên địa bàn TP.HCM, nhà vĩnh biệt (nhà xác) của Bệnh viện Chợ Rẫy là nơi chứa nhiều tử thi nhất. Những ngày thâm nhập thực tế, chúng tôi ghi nhận đang tồn tại một “thế giới ngầm” ở nơi đặc biệt này.

Kiếm sống trên tử thi

Theo tìm hiểu của chúng tôi, khoảng hơn một năm nay, tại nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy có nhiều người từ ngoài vào câu kết với nhân viên và quản lý nhà xác để “vòi” tiền người nhà tới nhận tử thi.

Theo thông lệ, người nhà muốn nhận xác của người thân phải làm một số thủ tục cần thiết: xuất trình CMND của người mất, hộ khẩu thường trú (nếu chết vì tai nạn phải có biên bản của công an tại nơi xảy ra tai nạn), giấy tờ chứng minh là thân nhân của người chết. Từ ngày có “thế giới ngầm”, người dân phải làm thêm nhiều “thủ tục” khác.

Sáng 20/4, anh N.V.N (quê Bến Tre) bị tai nạn giao thông và mất sau 2 ngày điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Chiều 22/4, gia đình anh N. đến nhà xác của bệnh viện để nhận xác. Dù đã trình những giấy tờ đúng yêu cầu nhưng người quản lý nhà xác lúc thì nói hết giờ làm việc, lúc thì bệnh viện không còn xe… Nóng lòng, sáng 23/4, gia đình anh N. phải “đút túi” nhân viên bảo vệ 1 triệu đồng mới được nhận xác về.

Bên trong phòng bảo quản tử thi nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy

Chưa hết, một số nhân viên bảo vệ nhà xác yêu cầu gia đình phải mua áo quan để an táng rồi mới được phép chở về. Họ hù dọa: “Người nhà anh đã nằm ở đây đến ngày thứ ba, nếu không cho vào áo quan, ướp trà thì rất khó đưa về, vì sau khi hết lạnh, thi thể sẽ bước vào giai đoạn bốc mùi, phân hủy” hoặc “nếu không bỏ vào áo quan, đi đường sẽ bị CSGT tuýt còi, mất luôn cả xác chứ không đơn giản”. Khi người nhà anh N. hỏi thì họ ra giá áo quan 40 triệu đồng.

Ngày 2/5, ngoài cổng nhà xác, một phụ nữ đứng tuổi ngồi bệt dưới đất, khóc nức nở. Người nhà của bà đến cạnh hai thanh niên dúi 500.000 đồng và nói: “Có gì nhờ anh chiếu cố cho để gia đình đưa về cho kịp đêm nay”.

Sau đó, họ được hai thanh niên “hướng dẫn tận tình” các thủ tục cần thiết. Những người xung quanh cho biết người phụ nữ ấy đã khóc cả ngày hôm đó vì chưa nhận được xác con. Chúng tôi vào gặp nhân viên bảo vệ nhà xác hỏi thì được trả lời: “Bệnh viện chưa cho phép nên chúng tôi không thể bàn giao tử thi cho người nhà được”.

“Phải qua tôi mới lấy được xác về!”

Dù không làm việc tại nhà xác bệnh viện nhưng một số đối tượng vẫn ngang nhiên ra vào nơi đây và gần như “thao túng” mọi hoạt động. Sau nhiều ngày lân la tại quán cà phê trước cổng nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy, cuối cùng chúng tôi đã tiếp cận được một người đàn ông tên Mừng (ngụ tại quận 11), được cho là “trùm” tại nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy.

Mừng cao khoảng 1,6 m, tóc cắt ngắn, nước da đen, có râu quai nón, toát lên vẻ bặm trợn của một tay giang hồ. Sau vài câu làm quen, ông ta vào vấn đề: “Chú có người thân nằm tại đây à? Cần không, anh giúp cho?”. Thấy tôi ngần ngại, ông ta tiếp lời: “Hầu hết những người có người thân nằm đây đều phải qua tôi mới lấy được xác về”. Đang tiếp thị, bỗng có một người đến nhờ “giúp đỡ”, “đại ca” Mừng bỏ chúng tôi lại rồi vào phòng bảo vệ. Lập tức, hai thanh niên xuất hiện, tới thay chỗ Mừng và nói với chúng tôi: “Nhờ mấy ổng làm cho nó nhanh, thà tốn chút đỉnh để đưa người thân về sớm mà an táng”.

“Đại ca” Mừng đang ngồi trước cổng nhà xác...

Sau này, chúng tôi được biết hai thanh niên trên là đàn em của ông Mừng. Theo lời của một trong hai thanh niên, thông thường nếu chỉ lo thủ tục giấy tờ thì chỉ cần vài triệu đồng; nếu có pháp y, áo quan, tẩm liệm, thì khoảng 50 đến 60 triệu đồng, thậm chí cả trăm triệu đồng. Ngoài việc lo các “thủ tục” tại nhà xác, “đại ca” Mừng còn lo luôn việc cung cấp áo quan, xe tang chở về tận nhà.

... và vô tư ra vào phòng làm thủ tục của nhà xác

“Đại ca” Mừng có mối quan hệ rất đặc biệt với tất cả nhân viên nhà xác, vì vậy ông ta thoải mái “tiếp thị” ngay trước mặt bảo vệ, ở luôn trong nhà điều hành nhà xác. Khi có người đến nhận xác người thân, nhân viên bảo vệ nhà xác sẽ giới thiệu qua Mừng, giá cả do “khách hàng” và Mừng tự thu xếp, thỏa thuận. Chỉ tính từ ngày 27/4 đến 1/5, Mừng đã “giúp” không dưới 10 trường hợp nhận xác tại đây, mỗi trường hợp Mừng thu không dưới 1 triệu đồng.

Có tiền mới xong

Trong vai người đến nhận diện tử thi của người cùng quê tại nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy, chúng tôi tới gặp nhân viên bảo vệ để được hướng dẫn. Tại đây, một người đàn ông tên Minh đang ngồi trong phòng bảo vệ nhà xác cho biết hiện tại, nhà xác đang tiếp nhận một tử thi nam vô danh, chết vì tai nạn giao thông vào ngày 1/5, hiện chưa có ai đến nhận.

Chờ nhận thi thể người thân bên nhà xác Bệnh viện Chợ Rẫy và “đại ca” Mừng, “cò tử thi” ở đây (ảnh nhỏ), từng tuyên bố: “Phải qua tôi mới lấy được xác về!”

Sau một hồi nghe chúng tôi năn nỉ, ông Minh cử người đưa chúng tôi vào hầm đông để nhận diện rồi hướng dẫn làm một số thủ tục cần thiết. Khi chúng tôi hỏi xe để đưa về quê, ông Minh cho biết: “Thường thì bệnh viện có xe nhưng giờ không biết sao”. Nói xong, ông Minh lấy điện thoại bàn gọi, sau đó quay lại nói: “Hết xe, chắc gia đình tự lo” rồi gọi ông Mừng đến.

Sau một hồi thương lượng, “đại ca” Mừng cho biết sẽ lo từ A đến Z với giá 50 triệu đồng nhưng áo quan chỉ bằng gỗ tạp, nếu gỗ tốt thì giá khác. Nghe chúng tôi chê giá cao, Mừng trừng mắt: “Không dám đâu, có đám chở ra tận Hà Nội, giá gần cả trăm triệu, chứ chừng ấy ăn thua gì”.

Những ngày ở đây, chúng tôi còn chứng kiến một trường hợp bị tai nạn giao thông phải giám định pháp y. Tất cả các thủ tục đều phải qua Mừng và bảo vệ mới được tiến hành. Khi nghe Mừng đòi 35 triệu đồng, người nhà thắc mắc, Mừng giải thích: “Phải chi thêm một khoản khác cho một số nhân viên làm nghiệp vụ pháp y và công an nơi xảy ra vụ tai nạn đến làm việc (?!)”.

Lãnh đạo bệnh viện… chưa biết

Bác sĩ Phạm Thị Ngọc Thảo, Phó Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy, cho biết: “Trước nay, quy trình tiếp nhận và bàn giao tử thi đều công khai, đồng thời bệnh viện yêu cầu nhân viên bảo vệ, ban quản lý nhà xác phải hướng dẫn các thủ tục cần thiết để người dân đưa xác người thân về nhà sớm và tiện lợi nhất. Tuy nhiên, việc giải quyết nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào những yếu tố khách quan như: bệnh nhân chết vì bệnh lý thông thường hay tai nạn, có dấu hiệu tội phạm… Có điều, lượng xe của bệnh viện có hạn, không thể lúc nào cũng đáp ứng nhu cầu. Nhân viên bảo vệ nhà xác có thể giới thiệu một số cơ sở chuyên cung cấp áo quan, xe tang để người dân tự dàn xếp với chủ các cơ sở”.

Cũng theo bác sĩ Thảo, khu vực xung quanh nhà xác hiện rất phức tạp. Đây là vấn đề nằm ngoài thẩm quyền của bệnh viện. Việc một số đối tượng ở ngoài câu kết với nhân viên bảo vệ, quản lý nhà xác làm khó người dân nhằm mục đích lấy tiền thì bệnh viện… chưa biết. “Chúng tôi sẽ làm việc với ban quản lý, bảo vệ và nhân viên nhà xác để xử lý nghiêm, đồng thời sẽ tăng cường kiểm tra, giám sát các nội quy ra vào tại nhà xác” - bác sĩ Thảo nói.

Theo Người lao động

Sống trong thế giới người điên

Sống trong thế giới người điênChiếc taxi vừa dừng, anh Đông, bảo vệ Bệnh viện tâm thần TP HCM tiến đến mở cửa. Bệnh nhân chưa xuống xe đã nghe tiếng quát tháo; anh bảo vệ đưa tay đỡ nhận "bộp" ngay một chiếc giày cao gót vào vai.
> Đêm náo loạn ở bệnh viện tâm thầnTại bệnh viện tâm thần, từ bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý đến bảo vệ đều cần phải sành tâm lý, giỏi chịu đựng, bởi họ thường phải hứng chịu những cú ra đòn khó đỡ kịp từ bệnh nhân - những người vốn không còn làm chủ được bản thân.

Sáng 22/5, một nữ bệnh nhân 31 tuổi mắc chứng trầm cảm nặng được người nhà đưa đến Bệnh viện tâm thần TP HCM khám.

Đang hướng dẫn bệnh nhân đến tái khám, thấy chiếc taxi đổ trước cổng bệnh viện, anh Đông bảo vệ bệnh viện lập tức rời khỏi bàn làm việc đứng lên tiến ra. Việc làm này ít khi thấy ở các bảo vệ của những bệnh viện khác. "Bệnh nhân hay quậy, phải chuẩn bị tư thế để giúp người nhà", anh Đông nói.

Cảnh cửa taxi vừa mở ra, người trên xe chưa bước xuống đã nghe tiếng chửi bới quát tháo. "Con bị làm sao mà đưa đến bệnh viện tâm thần. Mọi người điên hết rồi. Con khỏe. Bực mình quá đi!", giọng nói là của một phụ nữ trẻ với sắc mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu. Đi cùng cô có hai phụ nữ khác, một khoảng 50, một ngoài 30 tuổi.

Nhìn thấy bảo vệ, người phụ nữ lớn tuổi xưng mẹ của bệnh nhân vừa trình bày ý định muốn khám vừa muốn nhờ bảo vệ hỗ trợ. "Con gái tôi quậy từ đêm qua đến nay, ở nhà không ai chịu được", bà nói. Không cần chờ hết câu, anh Đông đã gật đầu rồi tiến về phía xe. "Để tôi đưa cô vào khám", người bảo vệ nói. Chẳng nói chẳng rằng, cô gái lập tức đáp lại anh Đông bằng chiếc giày cao gót. May mà anh đỡ kịp nên chiếc giày chỉ trúng vào vai.

10 phút sau, được các nữ hộ lý dùng lời ngon tiếng ngọt thuyết phục, bệnh nhân cũng chịu bước xuống xe. Tuy nhiên mới đi vài bước, cô lại tiếp tục la to, huơ tay đánh đấm vào những người đi cạnh. Dù đã vùng tránh nhưng một nữ điều dưỡng vẫn bị túm áo và "dính" một cái tát tai.

Bác sĩ thăm khám bệnh nhân tại bệnh viện tâm thần TP HCM. Ảnh: Thiên Chương.Mỗi ngày Bệnh viện Tâm thần TP HCM nhận hàng chục bệnh nhân cấp cứu, nên chuyện nhân viên y tế bị người bệnh phản ứng như trên không phải là hy hữu. Sau bệnh nhân nữ "cho" anh Đông chiếc giày cao gót, một nam bệnh nhân bị loạn thần do dùng chất gây nghiện được người nhà đưa đến trong tình trạng tay đã được cột chặt.

"Buông tao ra, không tao đánh chết tụi bây", người đàn ông quát, mắt trừng trừng nhìn bảo vệ. Biết anh ta không bình tĩnh, những người đang đến tái khám vội dạt ra. Đoạn đường từ cổng vào đến phòng khám chừng 30 mét, bệnh nhân này đã có 4 lần dùng chân đá vào ghế và vào những gì trong tầm chân với, trong đó có một lần anh đá trúng chân của nữ hộ lý đang đi cùng.

Vất vả trầy trật gần 15 phút, việc thăm khám cho nam thanh niên này mới hoàn tất. Theo yêu cầu của gia đình và căn cứ vào bệnh trạng, các bác sĩ cho bệnh nhân này nhập viện để điều trị nội trú. Trên đường đi đến khu nội trú, anh ta tới đâu, tiếng la hét theo đến đấy. Anh này còn cố tình húc người vào một nam điều dưỡng và dùng tay chỉ trỏ những bệnh nhân đứng gần.

"Vậy chưa ăn thua gì đâu, nhiều bệnh nhân còn dùng tay đánh cả vào mặt bác sĩ đến chảy máu mũi hoặc cắn đến sứt da chảy máu", điều dưỡng Bình nói. Điều anh Bình nói diễn ra ngay sau đó, khi một bệnh nhân đang không có biểu hiện bất thường bỗng vung tay tát ngang mặt một nữ hộ lý. May mà chị phản ứng kịp.

Chuyện bệnh nhân tâm thần quậy thầy thuốc xảy ra thường xuyên hơn ở khu điều trị nội trú. Bệnh viện có 2 khu riêng biệt dành cho bệnh nhân nam và bệnh nhân nữ. Hộ lý, điều dưỡng, bác sĩ và hơn 30 bệnh nhân tâm thần dạng nặng cùng ở một phòng.

“Bệnh nhân của chúng tôi là thế. Không ai biết trước họ phải làm gì nên mỗi khi họ quậy quá thái quá, cả nhóm hộ lý, điều dưỡng đều phải cùng nhau hiệp lực mới có thể khống chế được người bệnh. Chuyện điều dưỡng nữ bị bệnh nhân gạt tay đến chảy máu mũi, hay họ giật phá đồ đạc là bình thường. Bản thân tôi cũng một lần suýt bị bệnh nhân làm rơi chiếc máy tính mới mua”, một bác sĩ nói.

Theo một nam điều dưỡng có 26 năm làm việc tại bệnh viện, khó khăn hơn cả là khi phải đối phó với những bệnh nhân có sức khỏe tốt lại từng làm vệ sĩ hoặc có chút võ thuật. “Có lần một nhóm bệnh nhân cùng quậy phá đòi được thả ra khỏi khoa, chúng tôi buộc lòng phải gọi điện cầu cứu công an phường”, người điều dưỡng kể.

Hộ lý Tú Anh, người có 9 năm gắn bó với nghề cũng cho biết, có lần chị đang nói chuyện với người nhà của bệnh nhân thì người bệnh giật phăng một chai nước phang vào mặt. Một lần khác chị đang đẩy băng ca thì bị bệnh nhân đạp luôn vào bụng. “Vì họ làm trong cơn loạn thần nên mình đành chịu”, chị Anh nói.

Nghề vất vả là thế nhưng khi được hỏi, hầu hết các bác sĩ, điều dưỡng và hộ lý Bệnh viện Tâm thần TP HCM đều cho rằng “làm mãi cũng quen và thấy yêu thương công việc”.

Bác sĩ trẻ Đỗ Chính Thắng, khoa Khám cho rằng, không chỉ chẩn đoán, điều trị và chăm sóc, với người bệnh tâm thần, nhân viên y tế phải là những người sành tâm lý, giỏi chịu đựng. “Với người mắc bệnh tâm thần, nếu không hòa vào cùng họ, không trò chuyện cùng họ bằng chính giọng điệu và suy nghĩ của họ thì họ khó lòng hợp tác”, bác sĩ Thắng nói.

Những điều bác sĩ Thắng nói thể hiện rõ trong cách mà anh khám cho bệnh nhân. Đêm 22/5, trước những câu nói ngô nghê và chống đối của một bệnh nhân bị loạn thần do dùng chất gây nghiện kéo dài, bác sĩ Thắng đã khéo léo trò chuyện khiến bệnh nhân trở nên ngoan ngoãn. Trước vài phút, bệnh nhân này gặp ai cũng đòi đánh.

Từng việc tại bệnh viện hơn 20 năm, anh Bình điều dưỡng thì cho rằng, với bệnh nhân tâm thần, ngoài những lúc quậy, phần lớn thời gian còn lại họ rất “dễ thương” và hiền từ. “Càng làm lâu, càng có kinh nghiệm chúng tôi dễ tránh được những cơn thịnh nộ của họ. Càng tiếp xúc, càng thấy họ rất cần chúng tôi, bởi khái niệm gia đình đối với họ gần như không còn nữa”, anh Bình tâm sự.

Người trong cuộc quen việc, yêu nghề thì nói thế, nhưng theo bác sĩ Phạm Văn Trụ, Phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần TP HCM, ngoài chuyện người bệnh tâm thần bị kỳ thị, cả y bác sĩ làm việc trong ngành này cũng chưa được cộng đồng nhìn nhận đúng sự hy sinh của họ.

Theo bác sĩ Trụ, nhiều người cho rằng “làm bác sĩ tâm thần không oai, người thân không hãnh diện vì thu nhập thấp". Thậm chí, suy nghĩ cùng học y khoa mà ra trường không được tiếp xúc với người bình thường, lại phải làm việc với những người “không nhớ mình là ai”, khiến ngành tâm thần vẫn ít được sinh viên lựa chọn.

“Câu nói ‘cả gia đình tôi là bác sĩ chuyên khoa tim’ nghe có vẻ ‘sướng’ hơn câu ‘cả nhà tôi là bác sĩ tâm thần’. Nhưng mọi người phải hiểu rằng, nếu trái tim lành lặn mà rơi vào cảnh ‘trí lẫn’ và không được bác sĩ tâm thần chữa trị thì xem như trái tim ấy cũng đã chết”, bác sĩ Trụ nói.

Thiên Chương

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Cháy lớn thiêu rụi nhà 3 tầng trong khu phố cổ Hà Nội

Cháy lớn thiêu rụi nhà 3 tầng trong khu phố cổ Hà NộiKhoảng 22h45 ngày 24/5, một vụ cháy xảy ra tại ngôi nhà thuộc phố Gia Ngư thiêu rụi toàn bộ đồ đạc ở 3 tầng. Ngôi nhà này giáp với nhiều nhà phố Hàng Đào, chuyên bán quần áo nên dễ bị cháy lan.>> Cháy nhà trong đêm, 7 người thương vong
>> Cháy lớn, thiêu trụi 2.000 m2 nhà xưởng

Lực lượng cứu hỏa dập lửa Theo các nhân chứng tại hiện trường, đám cháy xảy ra một lúc thì mọi người trong căn nhà trên mới phát hiện và hô nhau chạy thoát thân. Trong lúc đó, trên tầng 3 căn nhà có một bà cụ không đi đứng được đã được một người hàng xóm tên Bình chạy lên bế xuống đường.

Chính người đàn ông này sau đó tiếp tục chạy lên để tìm xem còn nạn nhân nào chưa thoát để giúp đỡ thì bị kẹt lại. Ông Bình buộc phải trèo sang tầng 2 nhà bên cạnh nhảy xuống đường và bị thương phải đưa đi cấp cứu.

Đưa người bị thương đi cấp cứu Trong khi đó, chỉ trong phút chốc sau khi bùng lên, ngọn lửa bao trùm cả 3 tầng của ngôi nhà, đe dọa cháy lan sang các nhà bên cạnh. Khi lửa trên tầng thượng lan sang nhà bên cạnh, lực lượng PCCC buộc phải phun dập lửa lan sang các nhà xung quanh và làm mát bên ngoài ngôi nhà bị cháy.

Cửa cuốn tầng 1 ngôi nhà bị cháy được đập tan, các cửa kính đều bị vỡ vì nhiệt độ quá nóng.

Được biết, đây là cửa hàng bán quần áo với số lượng hàng hóa chất đầy cả 3 tầng nên lửa cháy rất nhanh và khó dập tắt.

Lực lượng cảnh sát PCCC Hà Nội huy động hơn chục lượt xe cứu hỏa, tiếp nước chữa cháy mới dập tắt được đám cháy sau khoảng 1 tiếng rưỡi.

Hiện cơ quan công an đang khoanh vùng hiện trường để điều tra nguyên nhân vụ hỏa hoạn.

Theo Tuổi trẻ